Thế nào là một gia đình ngột ngạt nhất?

Thế nào là một gia đình ngột ngạt nhất?

Hồi tiểu học có một bạn nữ, mỗi lần thi đều phải đứng nhất, có lần không cẩn thận đứng thứ hai, cô bé đã khóc rất nhiều, dỗ thế nào cũng không nín.

Sau này mới biết mẹ cô bé yêu cầu mỗi lần thi đều phải đứng nhất, nếu không được thì sẽ bị đánh. Mẹ cô bé rất mạnh mẽ, bố không dám quản, mỗi lần mẹ đánh con thì ông ấy nhìn thấy xót ruột, liền ra ngoài trốn, đợi xong chuyện thì an ủi con, bôi thuốc.

Thầy cô và mẹ cô bé đã nói chuyện nhiều lần, nói rằng không thể đánh con như vậy, con đang trong giai đoạn trưởng thành cần xây dựng sự tự tin và lòng tự trọng, cứ đánh mãi thì không tốt, với lại con bé rất giỏi, học sinh đôi khi mắc lỗi nhỏ là chuyện khó tránh khỏi. Nói mấy lần, mẹ cô bé cũng không nghe, vẫn cứ đánh. Đến khi học lên lớp cao hơn, chương trình khó hơn, đánh ít đi, thì bắt đầu mắng.

Mỗi lần họp phụ huynh, chỉ cần cô bé có một chút lơ đễnh hay sai sót nhỏ, không đạt được thành tích như mẹ cô ấy mong muốn, thì bất chấp có nhiều phụ huynh ở đó mà mắng nhiếc, mắng từ trường cho đến khi về nhà.

Điều này khiến tính cách cô bé trở nên nhút nhát, rụt rè, chậm chạp, già dặn, mỗi khi làm việc gì đều là người hoàn thành cuối cùng, nói chuyện với người khác cũng không dám to tiếng.

Mỗi lần rủ cô bé đi chơi, mẹ cô ấy đều giới hạn thời gian phải về nhà lúc mấy giờ, theo lời cô bé kể thì nếu không về đúng giờ thì phải đứng ở cửa. Rồi còn phải xem đi chơi với ai, nếu là mấy bạn nữ mà mẹ cô ấy quen thì có thể đi, có lúc trong lớp có bạn nam quen thân đi cùng chúng tôi, mẹ cô ấy liền không cho cô bé ra ngoài.

Lần tôi ấn tượng sâu sắc nhất là, sau khi chúng tôi chơi ở công viên về, thấy ở tiệm tạp hóa có bán xúc xích nướng, mọi người đều mua một cây để ăn, cô bé không mua, một là vì mẹ không cho mua, hai là vì trên người không có tiền.

Mẹ cô ấy cũng cho tiền, nhưng không cho phép cô ấy mua bậy bạ ở ngoài, bắt cô ấy phải tiết kiệm lại, cô bé nói sẽ dùng số tiền đó để mua sách, mua đề thi, có lúc mẹ cô ấy còn xem trong tài khoản còn bao nhiêu tiền. Chúng tôi nói mua cho cô bé một cây, cô bé không lấy. Cuối cùng thấy chúng tôi ăn từng cây một ngon lành, cô bé lại khẽ hỏi: “Tôi có thể nếm một chút không?” Nhìn rất xót.

Nhưng rõ ràng có thể cảm nhận cô bé không ngoan ngoãn như vẻ bề ngoài, nội tâm cũng rất dồn nén. Có một khoảng thời gian cô bé có chút cảm tình với bạn nam ngồi bàn trên, lúc đó chúng tôi và các bạn nam đều quen thân, sống rất gần nhau, rủ nhau đi chơi, cô bé cũng muốn đi, cầu xin chúng tôi giúp cô ấy che giấu.

Chúng tôi giúp cô bé giấu mẹ, đưa cô bé đi cho bồ câu ăn, xem phim, ăn vặt, còn nói dối với mẹ cô ấy là đi hiệu sách Tân Hoa đọc sách. Cô bé đã vui đến mức không ra dáng, nói chuyện với bạn nam thì lí nhí nhỏ nhẹ tai đỏ bừng, cùng mọi người chơi đùa cười nói, lúc đó tôi mới thấy cô bé có vẻ hồn nhiên phù hợp với lứa tuổi.

Sau này mỗi lần đi chơi cô bé đều cầu xin chúng tôi đưa đi cùng, bàn bạc với chúng tôi nên dùng lý do gì để giấu mẹ, nhưng tiếc là niềm vui ngắn chẳng tày gang, trẻ con mà nói chuyện không tròn vành rõ chữ, có lần đi chơi về bị mẹ cô ấy phát hiện, từ đó về sau mẹ cô ấy rất ít khi cho cô bé ra ngoài chơi với chúng tôi nữa.

Lên cấp hai thì ít liên lạc hơn, cộng thêm cô bé chuyển nhà, dần dần chúng tôi mất liên lạc, ấn tượng của tôi về cô bé vẫn mãi dừng lại ở giai đoạn cô bé nhút nhát, rụt rè, chậm chạp. Đôi khi nhớ lại vẻ muốn khóc mà không dám khóc, sự lo lắng, cẩn thận vì một chuyện nhỏ, và ánh mắt ngưỡng mộ nhìn chúng tôi, tôi lại thấy rất buồn.

(Nguồn: Nhân Mã Hoa Cat page)

=====

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)

← Bài trước Bài sau →