Tại sao bây giờ có nhiều người lại đổ lỗi cho sự bất hạnh của mình lên đầu gia đình gốc?

Tại sao bây giờ có nhiều người lại đổ lỗi cho sự bất hạnh của mình lên đầu gia đình gốc?

Câu hỏi này hoàn toàn là để thảo luận.

Bởi vì cụm từ “gia đình gốc”, gần đây có tần suất xuất hiện hơi cao trong ấn tượng của tôi.

Tôi có con nhỏ, gia đình gốc của tôi cũng không thể nói là tốt hay không tốt, quá trình trưởng thành có thể nói là, thuận lợi nhưng không vui vẻ.

Kể từ khi tôi biết đến khái niệm “gia đình gốc”. Điều tôi làm là, tổng kết những điểm không thỏa đáng trong cách giáo dục của ba mẹ, tìm cách cải thiện, tránh để thế hệ sau lặp lại sự không vui vẻ của tôi. Những điểm ba mẹ làm tốt, tôi cũng sẽ tiếp thu, điều chỉnh rồi tái sử dụng.

Cộng thêm việc hàng ngày có thói quen đọc và viết tổng kết, hiểu rõ nguyên lý, rồi vận dụng. Đây là tư duy xử lý vấn đề của tôi.

Những gì mỗi người trải qua đều khác nhau, việc chỉ trích đối với tôi mà nói, hoàn toàn không có ý nghĩa. Không loại trừ việc đối phương thực chất đang biểu đạt cảm xúc của mình nhưng dùng sai phương pháp~

Có thể cách diễn đạt câu hỏi của tôi không thỏa đáng, gây ra hiểu lầm cho một số bạn trên Zhihu, đó là sai sót của tôi. Gần đây tôi đang dự định học lại các kỹ năng diễn đạt.

Đặt ra câu hỏi này, chỉ là muốn thảo luận về hiện tượng này. Muốn tìm hiểu thêm nhiều suy nghĩ khác nhau.

Các bạn có thể thoải mái phát biểu. Nếu có các bậc thầy chuyên môn trả lời, thì không còn gì tốt hơn. Vô cùng cảm kích

=====

Hồi tôi học cấp hai, mẹ tôi lén lục cặp sách của tôi, hai người cãi nhau cả một ngày, tôi nhất quyết không chịu “nhận lỗi”, cứ thế giằng co.

Cuối cùng, mẹ tôi cảm thấy không có lối thoát, trước mặt mấy người họ hàng hàng xóm mà rầm rầm dập đầu quỳ lạy tôi, gào lên rằng bà sai rồi, bà không nên vì sự an toàn của tôi mà lục cặp sách của tôi, bà không nên quan tâm tôi, bảo tôi nhất định phải tha thứ cho bà.

Tôi không biết phải làm sao, cứ đứng đơ ra như vậy.

Sau đó mẹ tôi lựa đúng thời cơ chạy ra ngoài, một lúc sau sai dì hàng xóm đến báo cho tôi, “Chỉ vì mày không chịu nhận lỗi, mẹ mày bây giờ sắp nhảy lầu tự tử rồi kìa”.

Tôi đương nhiên biết là giả, dù sao mẹ tôi cũng không phải lần đầu “tự tử”.

Từ khi tôi có ký ức, mỗi lần không nghe lời, mẹ tôi đều sẽ loan báo cho mọi người biết rồi biểu diễn tiết mục tự tử.

Nhưng tôi có thể làm gì?

Lúc đó tôi mới 14 tuổi, đã bị mẹ tôi gán cho tội danh “giết mẹ”.

Cuối cùng, vở kịch này đương nhiên kết thúc bằng việc tôi nhận lỗi.

Trong tình cảnh như vậy chỉ có thể là lỗi của tôi, chỉ có thể là tôi nhận lỗi.

Sau đó suốt sáu năm cấp hai và cấp ba, mỗi lần tôi và mẹ cãi nhau, bà lại chỉ vào mũi tôi đe dọa: Mày có muốn cho tất cả bạn học biết mày ở nhà bắt mẹ mày quỳ lạy không? Có tin tao gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm của mày ngay bây giờ không?

Sau đó tôi không bao giờ nói được lời nào nữa.

Bởi vì đó là thứ duy nhất tôi quan tâm, trường học là nơi duy nhất tôi có thể làm một người bình thường.

Mẹ tôi đã dùng chiêu này để đe dọa tôi suốt sáu năm, cho đến khi tôi lên đại học.

Trong khoảng thời gian đó cũng có rất nhiều gian khổ do nghèo đói mang lại, nhưng đều không tổn thương tôi bằng chuyện này.

Điều mỉa mai nhất là, hồi nhỏ tôi thật sự nghĩ đó là lỗi của mình, tôi vậy mà lại để mẹ quỳ lạy mình, tôi thật sự là tội ác tày trời.

Cho nên đến khi hiểu ra, tôi thật sự rất đau lòng.

Tại sao lại bắt nạt tôi như vậy? Dựa vào đâu mà bắt nạt tôi như vậy?

Tôi còn nhỏ như vậy, tôi rõ ràng đã ngoan như vậy rồi, tôi chăm chỉ học hành thi được hạng nhất, không có tiền tiêu vặt nhưng tôi chưa bao giờ phàn nàn, việc nhà đều là tôi làm, tôi chưa bao giờ cãi nhau với bạn học, mỗi năm đều mang tiền từ trường về nhà.

Rõ ràng tôi đã làm tốt nhất có thể, nhưng họ vẫn đối xử với tôi như vậy.

Mãi đến khi tốt nghiệp đại học tôi mới hiểu ra những gì mình đã trải qua hồi nhỏ.

Đó là sự bắt nạt toàn diện của hai người lớn, đối với một đứa trẻ.

Vậy nên, bạn hỏi tôi tại sao lại đổ lỗi?

Sao bạn có thể hỏi ra câu đó được?

Bạn tưởng cả thế giới này đều là người bình thường sao? Những người không bình thường, không trung thực dũng cảm, không vĩ đại quang minh chính trực đó, bạn tưởng họ sẽ không sinh con sao?

Bạn tưởng họ sinh con xong, sẽ tự động biến thành những người mẹ vĩ đại sao?

Ngoài ra, đọc đến đây có phải cảm thấy mẹ tôi là một người bị bệnh tâm thần, cảm thấy bà ấy không thể nói lý lẽ, nhưng thực tế, khi đối ngoại bà ấy vô cùng bình thường, thậm chí còn có thể được coi là một người tốt.

Những ham muốn biểu diễn gần như điên cuồng của bà chỉ nhắm vào tôi, chỉ nhắm vào trẻ con, nhưng đối ngoại bà chính trực, lương thiện, có lòng trắc ẩn, là một người có tiếng tăm tốt.

Cho nên tôi mới nói đây là bắt nạt.

Rõ ràng biết đối phương không có sức phản kháng, rõ ràng biết hậu quả của việc làm này, nhưng vẫn chọn cách làm độc ác như vậy, bất kể thế nào miễn là đạt được mục đích, đó chính là bắt nạt.

Điều này còn tổn thương hơn nhiều so với việc bị đánh một trận.

Bạn tưởng chỉ có mình tôi như vậy? Bạn tưởng cả Trung Quốc chỉ có mẹ tôi là bị bệnh tâm thần?

Bao nhiêu người lên án gia đình gốc, về bản chất đều giống như tôi, chỉ là nạn nhân bị bắt nạt.

Không ai thật sự sẽ vì hồi nhỏ bị đánh một trận, bị mắng vài câu mà ghi hận cả đời, cũng không thật sự chỉ vì oán hận cha mẹ không có tiền.

Sự oán hận đến cực điểm là những người như tôi đây, họ giả vờ là người quan tâm bạn nhất thế giới, nhưng quay đầu lại dùng cách độc ác nhất để bắt nạt bạn, ức hiếp bạn, roi vút vào người bạn trong khi miệng vẫn cao giọng hô “đánh trên thân con, đau trong lòng mẹ”.

Điều này không liên quan đến việc nhà có tiền hay không, gia đình nghèo thì dùng gậy gỗ đánh, cha mẹ giàu thì dùng gậy tốt hơn để đánh, như nhau cả.

Bạn tưởng họ không biết thế nào mới là thật sự tốt cho bạn sao?

Một người lớn gần 40 tuổi, dù có ngu muội đến đâu, bà ấy cũng đã lăn lộn ngoài xã hội mười mấy năm rồi, họ chưa từng bị người khác bắt nạt sao?

Họ biết, biết kiểu bắt nạt nào hiệu quả nhất, cho nên mới đối xử với con mình như vậy, bởi vì đây là cách hiệu quả nhất để bắt con cái phải nghe lời.

Cho nên những ai vẫn còn đang tự lừa dối mình, cho rằng cha mẹ chỉ vì trình độ văn hóa không cao hoặc gia đình nghèo khó, cho rằng họ chưa từng được yêu thương nên không biết cách yêu thương, đừng tự lừa mình nữa.

Họ chưa được yêu thương nhưng chẳng lẽ chưa bị bắt nạt sao? Họ không biết cảm giác bị bắt nạt là gì sao?

Cha mẹ của họ không tốt, chẳng lẽ lăn lộn ngoài xã hội bao nhiêu năm trời không ngưỡng mộ cha mẹ của người khác, chưa từng thấy những bậc cha mẹ đủ tiêu chuẩn? Một người đã đi làm mười mấy năm lại không nhận ra được sự yêu thích và sợ hãi của một đứa trẻ sao?

Họ đều biết cả, nhưng không còn cách nào, ai bảo bạn là người ở tầng lớp thấp nhất trong nhà này, cũng như họ ở bên ngoài bị người khác bắt nạt vậy, chỉ có thể bắt nạt bạn thôi.

Tôi đã hoàn toàn thoát khỏi cái gọi là gia đình gốc, cả về thể chất lẫn tinh thần đều đã thoát ra, nhưng cho đến tận bây giờ, khi gõ những dòng chữ này tôi vẫn rất đau lòng.

Bởi vì căn bản không có cái gọi là “con đường phía trước xán lạn huy hoàng”, căn bản không có “từ bây giờ là một cuộc đời mới”.

Gia đình gốc chính là một nhà tù, tôi không thể thoát ra được.

Mỗi lần tôi tưởng mình đã trốn thoát thành công, ngoảnh đầu nhìn lại vẫn đang ở trong tù.

Bạn đừng nói với tôi là không có nhà tù, bạn không phải là tôi.

Bây giờ đến cả việc đổ lỗi cũng không được nữa rồi, bạn tưởng bạn là ai chứ, tầng lớp trung lưu ở Bắc Kinh, cha mẹ yêu thương, tốt nghiệp Thanh Hoa du học trở về, vợ là mối tình đầu à?

Là bạn à, vậy thì không vấn đề gì nữa rồi.

Lẽ nào ba mẹ bạn từ nhỏ đã làm bạn với bạn, lắng nghe những phiền muộn của bạn, còn luôn luôn chống lưng cho bạn?

Chuyện mua nhà mua xe đều không quan trọng, nhưng lẽ nào ba mẹ bạn không phải là loại người từ nhỏ đã tôn trọng sự riêng tư của bạn, không can thiệp vào lựa chọn cá nhân của bạn?

Bạn nói ba mẹ bạn hồi nhỏ cũng thường xuyên đánh mắng bạn, nhưng lẽ nào họ không bình tĩnh lại rồi ôn tồn giảng giải lý lẽ cho bạn? Thỉnh thoảng phát hiện mình sai còn biết xin lỗi bạn?

Ba mẹ bạn cũng tính tình nóng nảy, nhà bạn cũng nghèo đến không có gì ăn, lẽ nào trong hoàn cảnh đó ba mẹ bạn vẫn không trút giận lên bạn, vẫn kiên nhẫn dạy bạn làm bài tập, lấy mình làm gương nói cho bạn biết nghèo đói có thể thay đổi được?

Bạn nói, không phải là loại ba mẹ này chứ?

Vậy thì tôi cũng sẽ không đổ lỗi cho họ đâu.

Nhưng tôi lật đi lật lại, cố gắng tìm trong ký ức một chút gì đó cho thấy ba mẹ thật sự quan tâm và tốt cho tôi, bạn đoán xem?

Vậy mà lại là 0!

Vậy mà lại không có một chút nào!

Bởi vì dù chỉ cần tôi có thể nhớ ra được một chuyện, mối quan hệ của chúng tôi đã không đi đến ngày hôm nay.

Cái gì? Bạn nói ít nhất họ đã bỏ ra chi phí kinh tế, cho tôi học hết đại học?

Tôi từ nhỏ đến lớn luôn đứng nhất, đại học thuộc top 985, mọi thứ đều dựa vào bản thân, ngay cả việc có kinh nguyệt cũng là bạn cùng lớp dạy tôi cách dùng băng vệ sinh, thứ họ bỏ ra chỉ là bát cơm ở nhà.

Vậy nên vì bát cơm đó, những gì tôi phải chịu đựng là điều hiển nhiên đúng không?

Dù là trẻ mồ côi cũng không thảm hơn thế này được nữa, phải không?

Nói nhiều như vậy cũng chỉ vì tôi quá rảnh rỗi, có thể nói ra được vẫn tốt hơn là kìm nén đến chết.

Tôi trước nay luôn cho rằng, tất cả mọi ấm ức chỉ có một cách giải quyết duy nhất, đó chính là báo thù, một cuộc báo thù hả hê có thể giải quyết tất cả mọi đau khổ, đánh trả lại mới có thể thật sự hết đau.

Nhưng tôi đã lớn rồi, tôi có cuộc sống của riêng mình phải sống, tôi không thể vì chút ấm ức thời thơ ấu mà hiến tế mấy mươi năm sau này của mình, cũng không muốn quay lại cội nguồn của đau khổ để tế bái, tôi đã bước ra rồi sẽ không quay trở lại nữa.

Cho nên điều tôi có thể làm là viết ra ở đây, chửi rủa thật mạnh vào một cái bia đỡ đạn hư không, chỉ có như vậy mà thôi.

Đây chính là sự báo thù của tôi.

(Nguồn: page Nhân Mã Hoa Cát)

=====

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)

 

← Bài trước Bài sau →