Khi hỏi mà con không trả lời

Khi hỏi mà con không trả lời

Dạo này Vivi có một thói quen kì cục. Đó là khi không muốn trả lời người khác, hoặc không biết diễn đạt Tiếng Việt thế nào, là cứ im không trả lời. Mẹ hỏi cả chục lần vẫn im, mặt lạnh te.

Đến lúc mẹ lại phải ra tay chỉnh đốn lại rồi.

B1: 

Đến gần con, ôm và nói thì thầm, kể cả đang giận lắm, cáu lắm cũng nên ôm và nói thì thầm (Cách này siêu hiệu quả, hơn cả ngồi xuống ngang tầm mắt. Các bạn quan tâm hãy comment đánh dấu để post sau mình chia sẻ cách làm và nguyên lý nhé). Không nhiều comment/ tương tác thì tôi lười không viết đâu.

B2: 

“Vivi nghe mẹ nói này”

“Yes mommy”

“Mẹ cần sự tôn trọng của con. Vì thế khi mẹ nói với con, mẹ muốn con trả lời mẹ.”

“Nhưng mà con không biết trả lời thế nào.”

“Nếu con không biết thì con nói là con không biết. Con có thể nói Tiếng Việt, có thể nói Tiếng Anh. Kể cả con đồng ý, hay con phản đối, kể cả con cáu giận con cũng nên trả lời.”

“Nhưng con chưa nghĩ ra”

“Vậy thì con nói là: con cần thêm chút thời gian để nghĩ, mẹ đợi con nhé.”

“Vâng ạ”

“Đó gọi là sự tôn trọng. Con cần làm điều đó với mọi người mà con trò chuyện cùng. Họ nói, thì con cần trả lời. Con làm được chứ?”

“Vâng ạ”

“Good girl. You know I love you, even whatever happens, right?” (Con biết là mẹ yêu con, dù có bất cứ điều gì xảy ra, đúng không?)

B3: 

Chốt lại thông điệp của buổi nói chuyện. Luôn kết thúc bằng tình yêu.

Tôi đã hết sức kỹ lưỡng trong từng tiểu tiết nhỏ. Các anh con rể tương lai, nhớ cảm ơn tôi nha.

====

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)

← Bài trước Bài sau →