Đừng giới hạn trải nghiệm của con gái trong thước đo chi tiêu
- Người viết: Mai Mai lúc
- Kỹ năng làm cha mẹ
“Mình dẫn con gái đi khắp quán cà phê và nhà hàng, để sau này không ai có thể cố gây ấn tượng với con chỉ bằng vài cuộn Sushi hay vài bông hoa giao tận nơi.”
=====
Hôm nay, tôi muốn phản biện lại một post vạn like.
Để tránh hiểu lầm là tôi tấn công cá nhân, tôi sẽ che tên, che mặt trong ảnh. Giả định rằng câu nói ấy là của cô Mây (tên tôi hay tự bịa ra khi đăng ẩn danh)
Vậy, mong người đọc hiểu là tôi chỉ phản biện quan điểm cô Mây và hàng vạn người ủng hộ quan điểm này, chứ tôi không chống đối con người cụ thể trong ảnh.
=====
Câu này nghe qua, cũng có lý. Thảo nào hàng vạn người share. Cô Mây đang nói đúng về mặt “nguyên lý”, đó là một cô gái đã trải nghiệm điều A rồi, thì mấy chàng trai sẽ khó có thể gây ấn tượng với cô gái bằng điều A nữa.
Nhưng nếu bám chặt lấy “nguyên lý” ấy, thì hóa ra cô Mây lại mắc vào một cái bẫy tư duy hạn chế. Mong rằng cô đừng “di truyền” tư duy ấy cho con gái nhé.
Hạn chế thứ nhất: Con người luôn khao khát và thích thú trước trải nghiệm mới lạ. Dù là trải nghiệm trên tầm hay dưới tầm.
Bạn đã từng xem phim cổ trang rồi chứ?
Bạn có thấy khi vua hay hoàng tử hay công chúa chán cảnh hoàng gia, họ thường tìm cớ đi vi hành không? Đạo diễn thường cho họ sa vào lưới tình. Với ai? Đương nhiên là với một thiếu nữ nông thôn hoặc một chàng trai thường dân nào đó. Vậy nó mới kịch tính chứ. Nhưng vì tính nhân văn, đạo diễn luôn để cho thiếu nữ nông thôn thì dịu dàng xinh đẹp (sau làm hoàng hậu, quý phi), thiếu nam nông thôn thì đẹp trai, anh hùng (sau vào làm tướng quân trong đại nội). Cả 2 trường hợp, không ai gây ấn tượng với ai vì nhiều tiền, mà đều vì “trải nghiệm khác lạ”.
Rồi có chuyện mấy anh giai quý tộc của hoàng gia nào đó bên Châu Âu, không thích cuộc sống gò bó vương giả, đi khắp thế giới sống cuộc đời du mục tự do. Rồi chuyện mấy ông tỉ phú, bỏ ra cả triệu đô lặn sâu xuống đáy biển hoặc bay lên trạm vũ trụ. Tất cả đều tìm kiếm trải nghiệm mà mình không có. Bất kể trải nghiệm đó trên tầm hay dưới tầm mình.
Thế nên, kể cả cô Mây có đưa con gái đi trọn bộ quán cà phê trong thành phố, tất cả nhà hàng, resort khắp Việt Nam, thì cũng không đảm bảo rằng sau này con gái không si mê một anh pha cho cốc nước chanh, hầm cho nồi cháo gà.
Comment của khán giả bên dưới ảnh là 1 phản biện đúng đấy. Cô Mây có là phú bà chắc cũng không đủ thời gian và nguồn lực để trải nghiệm hết mọi ngóc ngách cuộc sống, từ giàu đến nghèo, đi đến mọi nơi trên trái đất này, trải nghiệm mọi thứ trong thế gian này được.
====
Hạn chế thứ hai: Ngầm đặt ra một thước đo thứ hạng dựa trên mức chi tiêu
Theo những gì cô Mây viết, thông điệp được hiểu là “khắp các quán cà phê và nhà hàng” là sang xịn và “vài cuộn Sushi hay vài bông hoa giao tận nơi” là tầm thường. Tất nhiên, tôi hiểu cô đang ẩn dụ. Chứ viết ra mấy dòng này mà tiêu chuẩn “sang xịn” của cô chỉ là các quán cà phê và nhà hàng thì phèn quá.
Tôi khuyến mại thêm là cô đưa con đi tất cả các khu vui chơi giải trí, nghỉ dưỡng 5 sao, resort xịn xò tại Việt Nam đi. Rồi double khuyến mại là đi du lịch 10 nước sang chảnh đi. Cô đã vô tình đưa ra 1 tiêu chuẩn: chọn chồng/ người yêu là phải chạy đua chi tiêu vào những thứ đắt đỏ, dịch vụ cao cấp thì mới xứng đáng.
Tôi thấy rằng thước đo môn đăng hộ đối của cô Mây bị hạn hẹp vì trải nghiệm của cô bị nông quá. Chắc cô đang muốn bảo vệ con gái khỏi bị ấn tượng bởi những tổng tài làm màu, gửi mấy bông hoa, ăn mấy miếng sushi phèn. Điều này rất là chính đáng. Nhưng tôi e rằng cô làm không khéo là gửi sai thông điệp đến con.
Nếu tôi nói thế này cô nghĩ sao: “Mình dẫn con gái đi trải nghiệm khắp thế giới, gặp nhiều người cống hiến cả cuộc đời cho khoa học và cho nhân loại với trái tim nhân ái, để sau này không ai có thể cố gây ấn tượng được với con bằng những thứ vật chất lấp lánh”. Như anh Hà Anh Tuấn nói ấy: “Dân chơi giờ phải khoe cứu được bao nhiêu người, chứ khoe cái xe, cái túi là lỗi thời rồi”.
Tôi có thể chỉ ra hàng trăm kiểu con người thú vị khác nữa mà rất ít liên quan đến thứ hạng mức chi tiêu: một anh hùng cứu hộ động vật ở Brazil, một giáo sư đại học ban ngày nhưng là tay guitar điện ngầu đét ban tối, một người làm truyền thông cho đội đua xe công thức 1, một người sưu tầm phục chế và đấu giá đồ cổ, một anh IT đi “lắp đặt” hệ thống ở khắp các nước trên thế giới, một travel blogger vừa đi vừa viết lách suốt 10 năm, một người cha tận tuỵ của gia đình, một nhà làm phim quảng cáo có tiếng tăm….Đây đều là những cái tên nảy ra trong đầu tôi, vì tôi quen họ suốt nhiều năm qua. Bản thân con người họ rất thú vị, công việc của họ luôn là những trải nghiệm mới, và họ chẳng bao giờ “loè loẹt” trong chi tiêu.
Tôi không nói thước đo của cô sai, cũng không phải chỉ có thước đo của tôi đúng. Tôi chỉ muốn chỉ ra cho cô thấy, thế giới này còn nhiều điều rộng lớn cần khám phá hơn là “các quán cà phê và nhà hàng”. Con gái có thể tung cánh trải nghiệm thế giới này và có những tiêu chuẩn của riêng mình. Chắc gì việc mình “ngấm ngầm” đưa ra tiêu chuẩn đánh giá hộ con đã là đúng?
====
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)






