Đột nhiên nhận ra có rất nhiều kiến thức cơ bản mà ba mẹ chưa từng dạy tôi
- Người viết: Mai Mai lúc
- Kỹ năng làm cha mẹ
Khi ăn cơm với ba mẹ, tôi thường nghe tiếng họ nhai chóp chép. Thật ra hồi nhỏ tôi cũng vậy. Rồi mãi khi lên cấp hai, tôi làm quen và trò chuyện với một người bạn trên mạng thì mới biết là lúc ăn cơm không được phát ra tiếng. Chỉ đến lúc đó tôi mới nhận ra có rất nhiều kiến thức cơ bản mà ba mẹ tôi chưa từng dạy cho tôi.
Lau sạch sau khi tiểu tiệ-n, thay băng vệ sinh hai tiếng một lần, đồ ló-t với vớ không được giặt chung, trước khi đi ngủ phải đánh răng, trước khi mua đồ phải kiểm tra hạn sử dụng. Những điều này đều là về sau tôi được bạn bè dạy hoặc là nhìn người khác mà học theo. Ba mẹ cứ mặc định là con cái sẽ từ từ thông thạo mấy kiến thức cơ bản này, khiến đứa trẻ phải ngơ ngác, chật vật để học hỏi và thích nghi với thế giới.
Giờ khi bước ra xã hội, tôi cảm thấy những bạn đồng trang lứa xung quanh đều đối nhân xử thế khéo léo hơn tôi nhiều. Họ nói ở nhà đã được dạy rồi. Nhớ có lần tôi hỏi ba mấy việc gì đó, ông còn ngạc nhiên hỏi lại: "Cái này cũng không biết hả? Còn cần ai dạy à?". Những thứ mà tôi phải tự trầy trật nếm trải, đi cả chặng đường vòng mới đúc kết ra được thì ba mẹ người ta đã sớm cô đọng thành vài câu và truyền dạy cho con họ rồi.
"Không có tiền thì đừng sinh con" câu này không chỉ nói về vấn đề vật chất, mà còn đề cập sự thiếu hụt về mặt tinh thần và giáo dục.
====
Bình luận:
Tôi đã mặc áo ngực người lớn từ khi ngực bắt đầu phát triển. Mẹ tôi thậm chí còn chả biết có đồ ló-t cho bé gái. Kết quả là ngày nào tôi cũng vác "bộ ngưc khủng" đi học. Mà tôi cùng lắm cũng chỉ được cup A to hoặc cup B nhỏ thôi.
Ôi, mẹ tôi cũng chẳng quan tâm gì đến việc con gái dậy thì. Chỉ khi tôi giục mẹ mua nộ-i y thì mẹ mới mua cho tôi.
Hôm nọ tôi đi dự tiệc. Nhà cháu trai tôi là gia đình học thức cao. Cháu nó mới bốn tuổi đã được gia đình chỉ dẫn chu đáo, dạy cách cư xử trên bàn ăn và có EQ cực kỳ cao. So ra thì con cái của mấy họ hàng khác đều ngốc nghếch và quậy phá. Lúc đó tôi đã cảm nhận được sự chênh lệch của thế giới. Sau đó, bà ngoại cháu còn nói chuyện với cháu bằng giọng rất nhẹ nhàng, bà đưa ra phản hồi tích cực và chăm chú lắng nghe những gì cháu nói. Tôi thực sự rất ghen tị.
Có lần tôi đi thang máy, gặp một nhà ba thế hệ, bà ngoại, mẹ và cậu bé cỡ 10 tuổi. Lúc đó là buổi chiều, bà nhẹ nhàng hỏi cậu bé tối nay con muốn ăn gì? Con có thể gọi món, bà sẽ làm cho con. Muốn ăn thịt kho, thịt bò hay gì cũng được. Bà cụ nói năng rất tri thức. Rõ ràng là bà có học và từng trải. Bà nói chậm rãi, bình tĩnh, nhẹ nhàng, không giống như nhiều người già tôi thường gặp, họ nói rất to, giọng điệu nôn nóng và vội vã (tôi không có ý bảo những người như vậy là xấu). Cậu bé im lặng một lúc, bà vẫn từ từ chỉ dẫn, không trách mắng gì. Mẹ cậu ở cạnh cũng không vội, trông rất dịu dàng là đằng khác.
Họ không dạy tôi chút gì về nhân tình thế thái, lớn lên thì bắt tôi phải quen biết rộng. Bản thân họ không biết cách đối nhân xử thế, nhưng lại mong con mình không thầy mà học được.
Hồi cấp hai, kinh nguyet của tôi ra rất nhiều. Nhưng mẹ tôi ham rẻ, mua loại băng vệ sinh không thấm hút tốt nên thường xuyên bị tràn. Mẹ cũng bảo băng vệ sinh đắt lắm, dặn tôi đừng lãng phí. Mẹ bảo tôi lót thêm lớp giấy vệ sinh lên trên để dùng lâu hơn, chỉ cần thay giấy vệ sinh là được. Nhưng giấy mẹ mua cũng dễ rách. Khi bị ướt nó sẽ dính vào chân rất khó chịu. Nhưng khó chịu nhất là lúc tối ngủ, vì quần lót của tôi cũng rộng thùng thình nên nếu không cẩn thận sẽ làm bẩn cả chăn bên dưới. Lúc đó mẹ sẽ mắng tôi bẩn thỉu, luộm thuộm. Chắc một số người nghĩ tôi bịa chuyện, nhưng thực ra không hề. Tôi chưa bao giờ kể với ai về chuyện này. Tôi thấy xấu hổ vô cùng. Dù sao thì ở đây cũng chẳng ai biết tôi nên tiện miệng kể chút thôi.
Đồng cảnh ngộ, cuối cùng tôi còn bị viêm nữa chứ.
Lớn lên mới nhận ra không có ai dạy thật sự rất đáng thương. Tác dụng của ba mẹ khi ở bên con cái chỉ là mở cửa và nấu ăn.
Đúng là chỉ lo mỗi no cái bụng. Tôi lên cấp 3 mới biết khăn rửa chân và khăn rửa mông phải xài riêng, trước đó toàn lau mông xong rồi lau chân luôn, mới biết đồ lót phải thay mỗi ngày, trước đó tận một tuần tôi mới hay một lần. Băng vệ sinh càng khỏi nói, mẹ tôi từng rất lo vì tôi có kin-h trễ, nhưng tới lúc có kin-h thì mẹ để tôi tự dùng băng vệ sinh mà không hề dặn tôi khi nào phải thay hay bao lâu thì thay. Hơn nữa, trước đó tôi chỉ tắm một lần một tuần, tóc tôi hôi đến mức không chịu nổi, nhưng mẹ tôi lại không cho tôi tự gội đầu. Lên cấp ba tôi mới học được kiến thức cơ bản từ các bạn cùng lớp. Nhiều bậc cha mẹ Trung Quốc thực sự chỉ quan tâm đến cái ăn của con cái.
Ví dụ vụ nhai chóp chép đi. Ba tôi cứ ăn là chóp chép liên tục, tôi nghĩ đó là bình thường, thậm chí còn bắt chước ba. Mãi đến khi bạn cùng bàn cấp hai không chịu nổi nữa và chỉ cho tôi biết thì tôi mới nhận ra đó là hành vi thiếu văn hóa. Khi tôi kể với ba mẹ chuyện này, ba còn trách tôi khoe khoang, nói ăn phát ra tiếng là bình thường, còn không là dấu hiệu của bệnh tật. Sau này tôi hiếm khi nói chuyện với ba nữa. Nhiều bài học về cuộc sống mà tôi học được đều đến từ bạn bè đồng trang lứa hoặc sau những lần tôi gặp thất bại.
Tôi học được mọi thứ từ sách vở. Hồi cấp hai, tôi đã mua một cuốn sách giảm giá, hình như tựa là "Các cô gái nên biết". Nó bao quát mọi thứ từ tâm sinh lý đến thói quen sống, học tập, cuộc sống, tình yêu, những cuốn sách phải đọc, thời trang, tử vi... Giờ đã mười mấy năm trôi qua, tôi thực sự cảm thấy tác giả cuốn sách này đã quay ngược thời gian để mang đến cho tôi sự quan tâm và tình thương sâu sắc.
Giờ tôi lớn rồi mà vẫn chưa biết mấy kiến thức cơ bản và cách giao thiệp giữa người với người. Luôn trong trạng thái căng thẳng nội tâm. Có lúc ôm búp bê xem TV mới cảm thấy được đồng hành.
Có lần tôi nhổ răng khôn, tôi đã báo trước với ba mẹ. Lúc đó mẹ còn bảo tôi nên đợi khi lấy chồng hãy nhổ, vì bà cảm thấy nhổ răng khôn trước khi lấy chồng sẽ tốn tiền của gia đình, còn sau khi gả đi thì gia đình sẽ đỡ tốn tiền. Tôi lờ đi vì răng đã bị viêm rất đau, nên tôi tự đi nhổ răng. Kết quả là lúc trở về, ba hỏi tôi nhổ răng ở đâu, tôi nói ở bệnh viện huyện. Sau đó, ba mẹ mới bảo bệnh viện số hai mới là nơi nhổ răng tốt nhất. Tôi rất khó hiểu, trước giờ tôi vốn không hề biết. Thường thì chuyện này ba mẹ phải nhắc trước với con cái chứ. Tôi hỏi sao không nói trước với con, hai người không nói nên con chỉ có thể tự lần mò. Con lần mò xong ba mẹ mới nói bệnh viện huyện nhổ răng không tốt là ý gì đây? Sau đó nguyên văn câu trả lời của ba tôi là "Nếu con đã tự lần mò ra thì cứ tự lần mò đi". Tôi cũng trả lời ba là, "Sau này con gặp chuyện gì không biết thì con cũng sẽ tự lần mò, không bao giờ nhờ hai người nữa".
Mẹ tôi: "Mẹ cũng là lần đầu làm mẹ, con bảo mẹ phải làm sao đây"
Ngoài lề, tôi nhớ mình chưa từng có đôi giày nào vừa chân. Tôi đi giày cỡ 37, nhưng mẹ tôi luôn mua cho tôi cỡ 38 hoặc 39, lý do là chân tôi sẽ to ra. Mãi đến khi học đại học, cuối cùng cũng có đủ tiền mua giày thì tôi mới có được đôi giày vừa chân
Hồi nhỏ hỏi "Tại sao?" thì gần như đáp án luôn là "Con lớn lên sẽ biết".
Từ nhỏ tôi chỉ dùng dầu gội để gội đầu chưa bao giờ dùng dầu xả, mặt nạ ủ tóc hay bất cứ thứ gì tương tự, bởi vậy tóc rất xấu. Lên đại học, tôi lén quan sát đồ dùng vệ sinh cá nhân của bạn cùng phòng và phát hiện có thể dùng chúng sau khi gội đầu để tóc bớt xơ rối. Thế là tôi mua cho mình một chai, rồi khi nghỉ đông về nhà, tôi tiện miệng hỏi mẹ nhà có dầu xả không. Cái tôi nhận lại là một tràng cười giòn giã: "Lên đại học biết làm điệu rồi, còn dầu xả cơ đấy? Ai mà dùng thứ đó chứ?"
Thực ra, nhiều lúc không phải ba mẹ không dạy mà là ngay cả bản thân họ cũng chưa nhận thức được điều đó. Thậm chí có khi các con còn cần dạy ngược lại nữa.
Tha thứ cho họ đi. Những cái các bạn nói tôi đều trải qua rồi. Hồi trẻ cũng từng rất tức giận, thậm chí khóc lóc. Giờ đây, khi dần lớn tuổi hơn, nhìn những tấm lưng gù của họ tôi mới nhận ra họ cũng từng là những đứa trẻ lớn lên mà không có sự đồng hành của người lớn. Từ chỗ đủ ăn cho đến phát triển, chúng ta mới đi được khoảng 40 năm thôi. Tương lai, chúng ta nên giáo dục thế hệ sau thật tốt, đừng để chúng lạc lối.
Trên thực tế, nhiều bậc phụ huynh cũng không hề biết những cái gọi là kiến thức cơ bản này. Họ dựa vào kinh nghiệm từ nhỏ đến lớn của bản thân để giáo dục thế hệ sau.
(Nguồn: MXH Trung Quốc)
=====
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)






