Con đòi trang điểm: Thỏa thuận 4 năm của bà mẹ ở Bỉ

Con đòi trang điểm: Thỏa thuận 4 năm của bà mẹ ở Bỉ

"Mẹ ơi, con muốn trang điểm!" – Nếu con bạn 12 tuổi nói câu này, bạn sẽ gật đầu cho con khám phá hay đặt ra một "thỏa thuận" kéo dài 4 năm như bà mẹ ở Bỉ này?

Đây là câu chuyện của một bạn mà mình quen ở Bỉ, nhà bạn có bé gái tuổi teen. Suốt mấy năm trời cô con gái thèm thuồng đồ trang điểm nhưng người mẹ vẫn chưa đồng ý, tìm cách trì hoãn, và hẹn là đợi đến 16 tuổi thì mới cho con trang điểm. 

Thế mà, ngay sau ngày sinh nhật 16, cô bé đã đi mua sắm một bộ linh kiện trang điểm thật hoành tráng rồi bắt đầu trang điểm tung trời. Mà con bé nó xinh, trang điểm vào cứ đẹp mê li. Nhưng điều mình nể phục nhất là cả mẹ và con đều giữ đúng lời hứa mà không ai lật kèo. Mẹ không thất hứa và con cũng không phải lén lút sử dụng sau lưng mẹ. 

Thực tế thì ở Châu Âu trẻ con trưởng thành và yêu đương rất sớm, nhiều bạn đã trang điểm từ khi vào cấp 2 tức là lúc 13 tuổi. Thậm chí lên cấp 3 nhiều học sinh trang điểm đậm, đeo khuyên khắp người và ăn mặc bốc đồng, các bác cứ xem phim tuổi teen trên Netflix là thấy. Nhưng bạn gái nhỏ này vẫn có yếu tố Châu Á, vẫn giữ mái tóc dài thẳng, trang điểm nhẹ nhàng và ăn mặc kín đáo kiểu cổ điển. 

Điều này làm mình nhận ra rằng chính giáo dục gia đình mới là thứ neo giữ nhận thức của con về thế giới xung quanh. Thú thật là làm nghề tư vấn ở giữa hai thế giới Đông Tây đối lập này có nhiều thứ xung đột nội tâm lắm các bác ạ. Dù ủng hộ các bạn teen đi ra thế giới, hoà nhập văn hoá, nhưng mình vẫn có những nỗi lo rất bản năng của một người mẹ Á Đông. 

Mình vẫn thầm ước con mình lớn lên giữa trời Âu vẫn giữ được sự hiền lành, chăm chỉ và cầu tiến theo kiểu truyền thống Châu Á. Mình hoàn toàn tôn trọng việc mọi người làm gì với cơ thể họ vì đó là quyền cá nhân, nhưng mình cũng tự thú nhận là nếu một ngày con mình cũng đòi đeo khuyên khắp người hay ăn mặc quá nổi loạn thì chắc mình cũng sẽ mất ăn mất ngủ vì chưa biết phải thay đổi tư duy thế nào để chấp nhận ngay lập tức. 

Làm mẹ đúng là một hành trình học hỏi không bao giờ có hồi kết, đôi khi mình thấy mình còn thận trọng hơn cả con trước những thay đổi quá nhanh của xã hội hiện đại. Con thì cởi mở đón nhận, mẹ thì dò xét cảnh giác. Thật ra giáo dục gia đình không bao giờ là ngăn cấm mà là tạo ra một bộ lọc nhận thức để con biết mình là ai giữa đám đông. 

Có bố mẹ nào ở đây đang sống ở nước ngoài, cũng đang kẹt giữa việc muốn con tự do thể hiện cá tính nhưng lại thận trọng sợ con trưởng thành quá sớm không? Các bạn thường chọn cách đặt ra một mốc thời gian thỏa thuận hay cứ để con tự do trải nghiệm thuận tự nhiên?
=====

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu) 

← Bài trước Bài sau →