À hoá ra nuôi dạy con kiểu Âu là như thế

À hoá ra nuôi dạy con kiểu Âu là như thế

12 năm cưới nhau

10 năm nuôi con cùng nhau

Giờ thì tôi đã hiểu kiểu nuôi dạy con của các bạn Tây.

  • Các bạn ấy tha lôi trẻ con đi từ rất sớm. 8 tháng An An đã có chuyến đi đầu tiên. Bạn Vi thì 6 tháng là lên đường. Sau đó năm nào cũng 1-2 chuyến cả nhà tha lôi nhau nước này qua nước khác.
  • Kể cả đi trong nước, tuần nào tôi cũng bị giục là phải đưa con đi đâu đó. Cứ nghỉ lễ dài ngày, là anh béo lại giục tôi lên kế hoạch đưa trẻ con đi xa từ cả tháng trước. Cuộc sống là chuỗi ngày đi làm, cứ hở ra lịch nghỉ là cả nhà đi trải nghiệm. Họ dành rất nhiều tiền để trải nghiệm cuộc sống. Với họ, kỷ niệm gia đình là quan trọng, nên phần lớn thời gian và tiền bạc của họ đầu tư cho gắn kết gia đình.
  • Thực ra ban đầu tôi không phải là người chăm chỉ dắt trẻ con đi chơi đâu. Phải chăm tụi nó rất mệt, tôi cũng lười và thuộc tuýp người thích nằm ườn trong phòng một mình đọc sách hơn. Nhưng anh béo nhà tôi liên tục thúc đẩy, nên tôi đã bị huấn luyện thành một bà mẹ xông pha, quả cảm.
  • Đi liên tục như vậy, khiến tụi nhỏ bắt buộc phải làm quen với thay đổi thời tiết, thay đổi múi giờ, thay đổi món ăn, thay đổi môi trường sống. Tụi nhỏ có thể dễ dàng nói chuyện, làm quen, kết bạn mới. 
  • Đi bộ bền bỉ. Trước tôi đi du học cứ nể phục các bạn Tây đi bộ giỏi thật. Họ có thể đi bộ triền miên nhiều tiếng liền. Mà không chỉ ở điều kiện thời tiết tốt đâu. Kể cả trời lạnh, tuyết rơi, hay trời nóng lè lưỡi như ở Đông Nam Á, các bạn ấy vẫn có thể đi bộ, với nhiều hành lý to đùng trên lưng. Sau nhiều năm huấn luyện, hóa ra hai đứa trẻ nhà tôi cũng có thể đi bộ triền miên được lâu như vậy. Ban đầu tụi nó cũng uể oải, mệt mỏi, chống đối. Tưởng 2 đứa nhỏ mang gen bánh bèo lười biếng của tôi cơ. Hóa ra huấn luyện mãi, thì bây giờ đi bộ bền bỉ lắm rồi. Chắc là sang châu Âu sống sót tốt rồi đó.
  • Đi xe đạp, bơi lội thành thục, vận động thể thao nhiều. Các bác cứ nhìn tụi thanh niên Tây nhảy ùm từ tàu xuống biển bơi cả km, hay leo núi, thể thao mạo hiểm… nể phết. Đều có nguyên nhân cả đấy. Đứa trẻ nào cũng phải tự đi xe đạp đến trường. Đứa trẻ nào cũng được dạy nhiều kiểu bơi ở trường. Đặc biệt ở Hà Lan sông nước nhiều, nên trẻ con phải được học bơi ngay cả trong điều kiện đeo ba lô, đi giày, mặc quần áo dài. Đứa trẻ nào cũng chơi một môn thể thao như dân chuyên nghiệp.
  • Tôi cứ tưởng 10 năm qua, anh béo thúc đẩy hai đứa trẻ con đi ra thiên nhiên, ngắm nhìn cuộc sống, xem các loài động vật là để biết hơn về thế giới. Ngắm đủ rồi, xem đủ rồi thì thôi chứ, dừng lại được rồi chứ. Nhưng hóa ra, đến hôm qua tôi mới biết, anh chuẩn bị đẩy hai đứa trẻ lên một tầm cao mới.
  • Anh ta đang nghiên cứu một môn thể thao dưới nước, và một môn leo núi cho hai đứa nhỏ. Tôi nhớ có những lần nhìn thấy những đứa trẻ chỉ khoảng 8-12 tuổi da ngăm đen, rắn rỏi, trèo núi vườn thác theo người lớn, mà tôi hơi bị khâm phục. 

Anh béo bảo: thế giới có quá nhiều điều để khám phá. Anh muốn con có đủ sức khỏe để trải nghiệm thế giới, có cơ hội trưởng thành trong một thế giới đa văn hóa. 

Ê, nghĩ đến đoạn đó tôi đã thấy mệt rồi nha. Bánh bèo yếu đuối như tôi mà phải đi theo trò leo núi vượt thác này là tôi sợ lắm nha.

=====

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)

← Bài trước Bài sau →