8 Bí kíp quản lý thiết bị điện tử của con

8 Bí kíp quản lý thiết bị điện tử của con

Trong buổi livestream hôm trước tôi có nói về việc nhà tôi quản lý thiết bị điện tử của trẻ con thế nào. Tôi xin chia sẻ kỹ hơn ở đây nhé

1. Tôi không cấm con sử dụng màn hình. Nhưng 100% phải xin phép mẹ mới được dùng.

2. Con hiện không được sở hữu thiết bị nào. Dù trong nhà có máy tính, 2 iPad cho 2 con học, điện thoại, TV… nhưng không thứ nào là của con hết. Tất cả đều là của bố mẹ.

3. 100% cài password. Khi con cần dùng, đều xin phép, và mẹ mở password cho.

4. Có những lúc mẹ phải đi vắng ra ngoài, nếu đi ngắn dưới 30’ thì cho còn tiếp tục xem chương trình mà con đang xem. Ví dụ ngày hôm qua, mẹ dặn dò, “con chỉ được xem duy nhất kênh Science Max. Không được bật kênh nào khác”. Thường con sẽ tuân thủ đúng mà không bao giờ vi phạm. Nếu mẹ đi ra ngoài lâu trên 30’, thì sẽ nói với con “ mẹ sẽ đi lâu, vì thế mẹ không thể để con xem TV lâu trong lúc mẹ đi được, bây giờ mẹ tắt nhé. Các con sẽ đọc sách và ở nhà ngoan nhé”. Vẫn 100% đồng ý và tuân thủ.

5. 90% thời gian sử dụng màn hình là để học homeschooling, đọc sách.

6. 10% còn lại là giải trí. Nhưng giải trí của 2 bạn này cũng toàn là chương trình đã được kiểm duyệt. Kiểu như: hoạt hình, kênh khoa học trẻ em…

7. Chỉ giới thiệu đến con các nội dung hữu ích. Không cho con xem video ngắn, tiktok bao giờ. Nhưng vẫn không lọc được 100% đâu, vì con đi học tiếp xúc với bạn bè, hoặc vô tình xem được quảng cáo, vẫn biết những thứ nhảm nhí.

8. Có bạn hỏi “nếu con lên cấp 2, cấp 3 mà tất cả các bạn khác đều có điện thoại thì sao? Chẳng nhẽ con mình vẫn không có điện thoại?”.

Nhà tôi sẽ cố gắng trì hoãn việc sở hữu điện thoại riêng của con càng muộn càng tốt.

Việc con sử dụng điện thoại (của bố mẹ, hoặc của chung gia đình) về bản chất rất rất khác so với việc con sở hữu điện thoại riêng. Các bác đặc biệt lưu ý chỗ này nhé. Khi con sở hữu điện thoại, đó là một quyết định gần như không thể đảo ngược. Con sẽ được mang theo bên mình, con ôm vào phòng ngủ, xem đến tận đêm, con được mang đến lớp… và đây là lúc cha mẹ không thể can thiệp được nữa.

Bạn sẽ hỏi “con sở hữu điện thoại, nhưng bố mẹ có thể lấy lại bất cứ lúc nào nếu con không làm đúng theo quy định”. Đây chính là cách quản lý khác biệt sai và đúng nè.

  • Khi bạn lấy lại điện thoại từ một đứa trẻ tuổi teen như một hình phạt, sẽ giống như bạn giật chiếc kẹo trong mồm của đứa trẻ ba tuổi. Đứa trẻ tuổi teen sẽ chống đối, cãi lại, bỏ ăn. Đứa trẻ ba tuổi sẽ lăn đùng ra sân gào khóc. Về bản chất, cả hai biểu hiện này đều là tamtrum. Sự bùng nổ cảm xúc, để nhằm đòi lại một thứ thuộc về mình.
  • Rồi bạn sẽ làm gì? Mắng đứa trẻ? Nói lời ngon ngọt rồi đưa cho trẻ thứ khác đánh lạc hướng? Nói lý lẽ để trẻ hiểu lòng cha mẹ?
  • Tất cả đều không có tác dụng. Vì thứ đứa trẻ muốn đã bị giật lấy mất rồi. Nếu con nín khóc, thì cũng mang trong lòng sự bất mãn. Rồi bạn lại thắc mắc vì sao con lại xa lánh, lạnh lùng với mình.
  • Bạn không nên trao cho con một đặc quyền mà con chưa có năng lực quản lý. Rồi lại treo trên đầu con một án phạt, dọa dẫm là lấy lại bất cứ lúc nào nếu cư xử không đúng. Ở đây, cha mẹ chưa làm đúng nhiệm vụ của mình như một nhà giáo dục. Nhưng lại đóng vai trò cảnh sát, dọa dẫm và trừng phạt con. Bạn thử tưởng tượng, cách quản lý như vậy có giống nhà nước độc tài đang quản lý người dân không?

Đây là cách mà tôi học được từ các chuyên gia:

  • Con sẽ được sở hữu điện thoại khi con đảm bảo được hai tiêu chí: (1) học và thực hành tốt việc cư xử văn minh trên nền tảng online để bảo vệ người khác; (2) học và hiểu đầy đủ về an toàn online để bảo vệ bản thân. Cả hai nội dung này tôi đều đi kiếm tìm tài liệu từ các tổ chức xịn, mang về cho con học.
  • Con sẽ được sử dụng điện thoại để thực hành 2 nội dung trên. Thực hành trong sự giám sát, hướng dẫn, đào tạo của cha mẹ. Trong thời gian này con vẫn chưa được sở hữu.
  • Không phụ thuộc vào bao nhiêu tuổi, có thể 15 tuổi, 18 tuổi, tôi không bao giờ hứa chắc chắn một thời điểm nào con sẽ có điện thoại. Chỉ khi con đạt được hai tiêu chí bên trên thì con mới được sở hữu.
  • Khi con sở hữu điện thoại, đó là lúc mẹ buông tay dần, và không chỉ đạo, giám sát nữa. Đào tạo kỹ lưỡng đến thế thì phải tin tưởng chứ.
  • Cũng không treo một lời dọa dẫm trên đầu con. Rằng nếu không làm đúng sẽ tịch thu.
  • Tịch thu lại quyền lợi điện thoại giống như không tin tưởng vào quyết định và hành vi của con. Trong khi mình đã dạy con đầy đủ kỹ lưỡng rồi mà.
  • Khi con mắc sai lầm trong việc sử dụng điện thoại, hãy nói với con “cảm ơn con đã kể cho mẹ nghe, để mẹ hướng dẫn lại con nhé.”

====

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)

← Bài trước Bài sau →