Vì sao trẻ em Châu Âu lại “khác" trẻ em Mỹ đến vậy? Bí mật nằm ở thiết kế xã hội.
- Người viết: Life Mentor lúc
- Nhật ký Worldschooling
- - 0 Bình luận
Trên một diễn đàn làm cha mẹ quốc tế, mình mới đọc được 1 thảo luận khiến mình tò mò, phải đi kiểm tra xác minh lại với ông bà cô dì chú bác ở bên Châu Âu xem đúng sai như nào. Xin chia sẻ lại với các bạn.
Một bà mẹ người Mỹ viết:
“Gần đây tôi có đến thăm em họ ở Bỉ, những đứa trẻ con tôi và con của em họ đều tương đương tuổi. Tôi cảm thấy có gì đó sai sai trong cách giáo dục con mình tại Mỹ.
Trẻ con ở Bỉ có sự khác biệt nhiều về mức độ rưởng thành, trách nhiệm và tính tự lập... Con của em họ tôi đã đi bộ đến trường từ năm 8-9 tuổi. Chúng thường xuyên giao lưu với bạn bè bên ngoài, có nhiều sở thích, dành toàn bộ thời gian ở ngoài trời. Chúng quan tâm đến việc ăn uống lành mạnh, tập thể dục, và thực sự hứng thú với những thứ như chính trị, địa lý và lịch sử.
Tụi trẻ con quen biết rất nhiều người lớn trong khu phố và trò chuyện với họ về những chuyện như bầu cử địa phương, cửa hàng địa phương, v.v….Và tất cả những điều này là BÌNH THƯỜNG đối với trẻ em ở đó, không chỉ riêng mấy đứa nhỏ này.
Tụi trẻ con này tuổi teen, nhưng mà cư xử gần như đã trưởng thành. Cha mẹ trẻ quan tâm và dạy dỗ nhiều điều, nhưng cũng cho trẻ rất, rất nhiều sự tự lập.
Tôi cảm thấy xấu hổ ngay cả khi nói về con mình. Tôi luôn lo lắng không dám để tụi nhỏ tự làm mọi việc. Tôi vẫn không để con mình tự đi bộ đến trường (chỉ mất 30 phút đi bộ thôi, nhưng hầu hết các cha mẹ ở đây đều không để con mình tự đi bộ). Các con tôi chủ yếu ở trong nhà. Việc tập thể thao đối với chúng như một khái niệm xa lạ. Tụi nó không giao lưu nhiều, và bất kỳ đứa trẻ nào cùng độ tuổi trong khu phố cũng vậy (không giống như những năm 90...).
Tôi cảm thấy có một sự khác biệt rất lớn. Những đứa con của tôi có vẻ như trưởng thành chậm hơn rất nhiều.
Tôi vốn nghĩ rằng mình đang nuôi dạy con cái khỏe mạnh, bình thường, v.v., giống như tất cả các cha mẹ khác trong khu vực của tôi. Cho đến khi tôi nhìn thấy những đứa trẻ ở Bỉ. Nhìn mấy đứa cháu trò chuyện với con tôi cứ như nhìn một đứa 20 tuổi tương tác với một đứa 10 tuổi vậy.
Toàn bộ quan niệm của tôi về cách nuôi dạy con cái đã sụp đổ. Tôi luôn nghĩ rằng tôi đã làm đúng. Nhưng giờ thấy sai sai rồi.
Bản năng đầu tiên của tôi là phải giữ an toàn cho con mình. Bản năng của em họ tôi là cho con tiếp xúc với cộng đồng bên ngoài. Coi đó là điều bình thường vì đó là một phần của quá trình trưởng thành.”
=====
Ngay bên dưới là hàng loạt bình luận còn hé mở nhiều điều thú vị hơn nữa, chắc các bạn sẽ thấy nhiều điều bất ngờ giống mình:
- Điều thú vị là giờ bạn đã nhận ra sự khác biệt. Bạn đã làm rất tốt việc bảo vệ con, và giờ là lúc cần điều chỉnh. Con sẽ phải làm nhiều việc hơn. Ở Mỹ, xã hội được thiết kế khiến các cha mẹ quá sợ hãi thế giới đến mức khiến con cái trở nên non nớt. Chúng ta đã bị nhồi nhét những thông tin rác rưởi về "những phương pháp hay nhất" từ các tác giả bán chạy nhất, các blog dành cho các bà mẹ, và những tin tức kinh hoàng hàng ngày về những nguy hiểm mà con cái chúng ta phải đối mặt. Cha mẹ nào nghe thấy thế chẳng sợ, phải bao bọc con. Bạn thấy đó, con đường này đã dẫn bạn đến đâu và điều đó không sao cả. Bạn hoàn toàn có thể sửa chữa từ giờ.
- Chồng tôi là người Ý, còn tôi là người Anh. Chúng tôi chuyển đến Mỹ khi các con còn là những đứa trẻ sơ sinh và chập chững biết đi. Chúng tôi được nuôi dạy như cách bạn mô tả ở Bỉ. Ở châu Âu, chúng tôi có nhiều tự do, độc lập, không gian, những quan điểm phóng khoáng về rượu bia và hẹn hò. Cha mẹ tôi cho phép con cái tự tìm hiểu mọi thứ chứ không lao vào sắp xếp và can thiệp quá nhiều mọi khía cạnh cuộc sống của con. Tôi thấy sự khác biệt lớn nhất là cách các cha mẹ ở Mỹ can thiệp vào mọi hoạt động của con cái, thể thao, giao lưu, hẹn hò, học hành. Từ khi 14 hoặc 15 tuổi, ở Châu Âu chúng tôi đã ra ngoài thị trấn, đi biển, mua sắm, đi ăn tối một mình. Chúng tôi tự đi bộ, bắt xe buýt, tàu hỏa hoặc taxi để đi lại. Khi hẹn hò, chắc chắn không có cha mẹ đi cùng. Tôi thấy các bậc cha mẹ ở Mỹ rất quan tâm đến chuyện tình cảm của con cái tuổi teen. Hơi kỳ lạ với tôi. Chúng tôi được phép uống một hoặc hai ly với bố mẹ ở nhà. Để tự khám phá khả năng chịu đựng của mình và đảm bảo khi uống có bố mẹ trông chừng. Ở Mỹ, mọi thứ đều bị cấm đoán cho đến khi đứa trẻ đủ 18 tuổi. Ở châu Âu, khi đủ 18 tuổi, bạn đã có quyền tự do và được uống rượu với những người lớn đáng tin cậy, học cách tự mình bước ra thế giới. Chúng tôi được phạm sai lầm, trở nên khôn ngoan để giữ an toàn cho bản thân, tiếp xúc với rất nhiều người, có thể đã đi du lịch đến một quốc gia khác mà không có bố mẹ.
- Bạn đã nuôi dạy con cái ở Mỹ dựa trên nền tảng giáo dục của bạn và những chuẩn mực trong cộng đồng ở Mỹ. Điều đó không có nghĩa là sai, chỉ là khác biệt. Tuy nhiên, bạn có thể thử lùi lại một chút, cho phép trẻ tự xử lý mọi việc, cho trẻ tự do làm mọi việc mà không cần bạn. Khuyến khích con xem tin tức, hỏi xem con nghĩ gì về mọi thứ hoặc mọi người đang nói gì. Cho con xem các chương trình và phim tài liệu không phải của Mỹ để có thêm góc nhìn về thế giới. Hãy đến các nhà hàng và cửa hàng địa phương không phải của Mỹ.
- Tôi là một du học sinh trao đổi ở Bỉ. Khi tôi còn tuổi teen, những đứa trẻ cùng tuổi tôi giống như những người trưởng thành. Tụi con trai có vẻ lớn hơn tụi con trai ở quê nhà tôi đến 4-5 tuổi ấy. Họ thông minh về mặt cảm xúc hơn nhiều và ít nam tính hơn (các chàng trai trêu chọc nhau bằng cách hôn má nhau). Uống rượu cũng là một phần của cuộc sống, và không phải là điều cấm kỵ. Không ai làm ầm ĩ về điều đó nên cả người lớn lẫn trẻ em đều không bị căng thẳng. Trong 2 năm cuối trung học, chúng tôi sẽ đến quán rượu vào giờ ăn trưa! Chúng tôi ngồi uống nước và trò chuyện với người lớn. Họ cũng đối thoại với chúng tôi như người lớn trưởng thành chứ không coi là “trẻ con nứt mắt”. Tôi yêu nước Bỉ, tôi thích được đối xử như một người trưởng thành và tôi chắc chắn nhờ ở đây, tôi đã am hiểu chính trị hơn.
(Hết phần 1)
====
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)







Viết bình luận
Bình luận