Thiệt thòi của học sinh lười vận động khi sang nước ngoài

Thiệt thòi của học sinh lười vận động khi sang nước ngoài

Hai đứa trẻ nhà mình ở VN khá lười vận động. Lý do chính là 1 mình mẹ không thể cân được hết hai bạn, với sở thích, thời gian, lịch trình khác nhau. 

Mình tự an ủi là thôi học chữ chăm chỉ cũng là tốt lắm rồi, chuyện thể thao vận động thì …từ từ. Mình không biết ở VN có bao nhiêu bạn trẻ con học nhiều chữ, nhưng ít vận động như 2 bạn trẻ con nhà mình. Nhưng khi sang Châu Âu mới thấy thật sự thiệt thòi, và con mình đang tụt hậu rất xa so với các bạn. 

Đầu tiên, 2 bạn chưa biết đi xe đạp. Do ở HN đi học bằng xe bus, đi đâu mẹ lái ô tô đưa đi, nên 2 bạn không có cơ hội tập xe đạp. Sang Bỉ mới bắt đầu tập toẹ xe đạp từ đầu. Nhưng ở đây, trẻ con 2-4 tuổi đã lượn xe đạp đầy đường rồi. Bằng tuổi con mình trẻ con đã đi tự xe đạp điêu luyện khắp mọi nơi, nhiều bạn còn bắt đầu luyện tập đua xe thể thao địa hình. 
Ơ thế tưởng ai biết gì thì kệ họ, không liên quan đến nhau? Không phải. Mình ngớ người ra khi nhà trường có buổi đi dã ngoại bằng xe đạp cho các cháu lớp 5 các bác ạ. Tất cả các bạn đều mang xe đi dã ngoại, con mình chưa biết đi xe, các cô đành chấp nhận cho con không đi, ở lại trường, ngồi tạm vào lớp khác. Cay thật. 

Rồi tiếp. Ở Bỉ quy định trẻ con lớp 2,3,4 phải học bơi 1 buổi /tuần. Và mặc định hết lớp 4 phải biết bơi sinh tồn rồi. Lên lớp 5 không học bơi nữa, mà chuyển sang môn khác. Vậy mà bạn lớp 5 nhà mình chưa biết bơi. May mà bạn lớp 3 đã biết bơi từ Việt Nam nên đã đỡ vất vả 1 nửa. Nhưng bạn lớp 5 chưa biết bơi, bị bắt buộc phải đi học cùng các em lớp 3. Cảm giác tụt hậu nó hiện rõ mồn một các bác ạ. 

Mà bên này họ huấn luyện khắc nghiệt lắm. Như ở Hà Lan, nơi có nhiều sông ngòi chằng chịt, trẻ con còn phải tập bơi khi đang mặc nguyên quần áo và đeo ba lô để giả lập tình huống vô tình rơi xuống nước, mà vẫn phải sống sót. 

Họ có huấn luyện viên, bơi ở bể chuyên nghiệp như vận động viên. Mục tiêu là để sinh tồn thực sự chứ không phải bơi cho đẹp nhiều kiểu ở bể bơi bốn mùa đâu. 

Trẻ con ở Châu Âu được tập trung giáo dục thể chất rất cực. Ngoài ra, các cha mẹ cũng rất chú ý cho tập thể thao. Bạn nào cũng tham gia 1-2 môn thể thao chuyên sâu. Họ đầu tư các thiết bị bảo vệ an toàn, rồi đẩy trẻ con vượt qua những giới hạn khắc nghiệt. 

Trẻ con được huấn luyện từ bé nên rất khoẻ, chịu rét giỏi, nhanh nhẹn và năng động, trèo lên những cái tháp cao mấy chục mét vẫn không run sợ, leo trèo, chạy nhảy, vận động rất mạnh mẽ. 

Rồi đến lúc thanh niên Việt Nam mình đi du học bên trời Tây, mới thấy thiệt thòi đủ đường. 

Đầu tiên là chuyện đi giao lưu xã hội. Tụi nó rất hay rủ nhau đi trecking leo núi (đây là môn dễ nhất ít yêu cầu kĩ thuật, chỉ yêu cầu thể lực rồi đó), mà thanh niên Mai Mai đi theo vài lần là thở ra tai. Các bạn phải giảm tốc độ để giải cứu hơi nhiều. Rồi đến những trò khó hơn như rủ đạp xe trong rừng, trượt băng, trượt ván…là gần như 100% thanh niên Mai chỉ có ngồi nhìn các bạn. Rồi đến đoạn đi biển với nhau, các bạn Tây cứ nhảy ùm ùm xuống biển bơi, còn thanh niên Mai giả vờ nằm sưởi nắng. 

Mình đã mắc sai lầm là cho con học chữ nhiều mà quên rèn thể lực cho con. Đang phải sửa sai thì mới theo kịp các bạn Tây đây. Mong các bác đừng sai giống mình nhé. Thể thao không chỉ cho con sức bền đi đường dài, mà đó còn là cách để trẻ hòa nhập và tận hưởng cuộc sống cùng các bạn. 

Giáo dục thể chất ở châu Âu chưa bao giờ là môn phụ. Đó là nền móng để con không bị "đuối sức" khi bước ra biển lớn, và đó cũng là bài học lớn mà người lắm chữ như mình đang phải sửa sai mỗi ngày tại Châu Âu này.
=====

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu) 


 
← Bài trước Bài sau →
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên

Bình luận