Định nghĩa lại thành công, hạnh phúc
- Người viết: Life Mentor lúc
- Nhật ký Worldschooling
- - 0 Bình luận
Mới chỉ cách đây 1 năm thôi, mình ngồi nói chuyện với 1 phụ huynh người Ý ở trường của con. Lúc đó, định nghĩa thành công của mình rất khác.
Mình bảo “Rất nhiều người tôi gặp, hồi nhỏ học giỏi lắm bác ơi. Nhưng sau lớn lên, lại không có cuộc sống tốt.”
Bạn hỏi: “Ý bác cuộc sống tốt là thế nào?”
“Tức là có vị trí công việc tốt, thu nhập cao, cuộc sống đầy đủ dễ chịu”.
Bác người Ý hơn mình nhiều tuổi, bác nói 1 điều mà mình cứ nghĩ mãi: “Chắc bác sống ở Châu Á quá lâu rồi. Rồi bác sẽ gặp những người, chỉ cần sức khoẻ và niềm vui chậm rãi mỗi ngày là thành công và hạnh phúc.”
Chiều nay mình ngồi đây, ngắm hoa anh đào mới nở giữa lòng Châu Âu. Mới qua 2 tháng mà định nghĩa về thành công, hạnh phúc của mình đã thay đổi.
Ở VN, chẳng ai thúc ép nhưng mình luôn hối hả. Làm việc gì cũng phải nhanh nhanh cho xong còn làm việc khác. Mỗi ngày phải nhiều đầu việc mới là hiệu quả. Mọi thứ xảy đến là phải giải quyết ngay. Mình giục giã người khác nhanh, và người khác cũng giục giã mình phải giải quyết sớm. Thẩn thơ ngắm hoa rơi là giống bị hâm đơ. Trẻ con cũng bị cuốn vào guồng quay tốc độ đó của người lớn. Ăn cũng phải nhanh, làm bài nhanh, chạy từ lớp học thêm này qua lớp học thêm kia, hoạt động kín tuần. Sang Châu Âu rồi, mình vẫn bị vướng mắc tâm lý “tiếc thời gian” đó, nên cứ cố xếp lịch cho con học thêm 1 chút, giục con làm nhanh để thêm 1 hoạt động khác nữa. Chậm rãi là mình hay cáu kỉnh với con.
Có lúc con bảo: “Con đang bận nhé. Con bận tưởng tượng” là mình thầy buồn cười, không quen. Bận tưởng tượng là bận cái gì.
Khi làm tư vấn giáo dục, mình gặp rất nhiều gia đình đang ở đỉnh cao sự nghiệp, thu nhập tốt, mối quan hệ đầy đủ… họ vẫn chọn đi.
Họ có thiếu thốn gì đâu, mà vì họ đang chủ động tìm kiếm một hệ quy chiếu khác cho cuộc đời mình, muốn trải nghiệm điều gì khác đi so với guồng quay cũ. Họ có cần thêm tiền bạc đâu mà. Làm chậm chạp túc tắc vui vẻ được rồi. Điều họ tìm kiếm là 4h được về với con, cuối tuần lười biếng picnic ở công viên, đi xe đạp thơ thơ trong rừng, bớt suy nghĩ và nhọc nhằn chuyện giáo dục con cái. Họ chọn một cộng đồng nơi đứa trẻ sẽ lớn lên.
Ở VN mình thường tối ưu tốc độ, thành tích, vị thế. Ở Châu Âu, mình bắt đầu ưu tiên môi trường, cách sống, cách học, trải nghiệm dài hạn. Toàn bộ tâm trí mình đổi hệ quy chiếu, mình biến hình thành tư duy khác luôn.
Thu nhập hay chức danh chẳng còn ý nghĩa. Mà là sức khoẻ, tâm trí tự do, thời gian giá trị bên gia đình, nhìn đàn con lớn lên, con có thể độc lập sống cuộc đời ý nghĩa của riêng mình. Ở Bỉ, mình có cả hệ sinh thái hỗ trợ mình nuôi con theo cách mình tin là đúng. Cả xã hội gánh hộ mình, những điều ở VN mà mình phải tự gồng gánh còng lưng.
Di cư không thoát khổ đâu các bác ạ. Di cư là một bài toán đánh đổi cực kỳ sòng phẳng, bạn sẽ mất đi mạng lưới quen thuộc, mất đi vị thế xã hội sẵn có, mất nguồn tài chính, đối mặt với áp lực ngôn ngữ hay sự cô đơn, nhưng mình thấy đây là một lựa chọn có tính toán.
====
Mình bảo “Rất nhiều người tôi gặp, hồi nhỏ học giỏi lắm bác ơi. Nhưng sau lớn lên, lại không có cuộc sống tốt.”
Bạn hỏi: “Ý bác cuộc sống tốt là thế nào?”
“Tức là có vị trí công việc tốt, thu nhập cao, cuộc sống đầy đủ dễ chịu”.
Bác người Ý hơn mình nhiều tuổi, bác nói 1 điều mà mình cứ nghĩ mãi: “Chắc bác sống ở Châu Á quá lâu rồi. Rồi bác sẽ gặp những người, chỉ cần sức khoẻ và niềm vui chậm rãi mỗi ngày là thành công và hạnh phúc.”
Chiều nay mình ngồi đây, ngắm hoa anh đào mới nở giữa lòng Châu Âu. Mới qua 2 tháng mà định nghĩa về thành công, hạnh phúc của mình đã thay đổi.
Ở VN, chẳng ai thúc ép nhưng mình luôn hối hả. Làm việc gì cũng phải nhanh nhanh cho xong còn làm việc khác. Mỗi ngày phải nhiều đầu việc mới là hiệu quả. Mọi thứ xảy đến là phải giải quyết ngay. Mình giục giã người khác nhanh, và người khác cũng giục giã mình phải giải quyết sớm. Thẩn thơ ngắm hoa rơi là giống bị hâm đơ. Trẻ con cũng bị cuốn vào guồng quay tốc độ đó của người lớn. Ăn cũng phải nhanh, làm bài nhanh, chạy từ lớp học thêm này qua lớp học thêm kia, hoạt động kín tuần. Sang Châu Âu rồi, mình vẫn bị vướng mắc tâm lý “tiếc thời gian” đó, nên cứ cố xếp lịch cho con học thêm 1 chút, giục con làm nhanh để thêm 1 hoạt động khác nữa. Chậm rãi là mình hay cáu kỉnh với con.
Có lúc con bảo: “Con đang bận nhé. Con bận tưởng tượng” là mình thầy buồn cười, không quen. Bận tưởng tượng là bận cái gì.
Khi làm tư vấn giáo dục, mình gặp rất nhiều gia đình đang ở đỉnh cao sự nghiệp, thu nhập tốt, mối quan hệ đầy đủ… họ vẫn chọn đi.
Họ có thiếu thốn gì đâu, mà vì họ đang chủ động tìm kiếm một hệ quy chiếu khác cho cuộc đời mình, muốn trải nghiệm điều gì khác đi so với guồng quay cũ. Họ có cần thêm tiền bạc đâu mà. Làm chậm chạp túc tắc vui vẻ được rồi. Điều họ tìm kiếm là 4h được về với con, cuối tuần lười biếng picnic ở công viên, đi xe đạp thơ thơ trong rừng, bớt suy nghĩ và nhọc nhằn chuyện giáo dục con cái. Họ chọn một cộng đồng nơi đứa trẻ sẽ lớn lên.
Ở VN mình thường tối ưu tốc độ, thành tích, vị thế. Ở Châu Âu, mình bắt đầu ưu tiên môi trường, cách sống, cách học, trải nghiệm dài hạn. Toàn bộ tâm trí mình đổi hệ quy chiếu, mình biến hình thành tư duy khác luôn.
Thu nhập hay chức danh chẳng còn ý nghĩa. Mà là sức khoẻ, tâm trí tự do, thời gian giá trị bên gia đình, nhìn đàn con lớn lên, con có thể độc lập sống cuộc đời ý nghĩa của riêng mình. Ở Bỉ, mình có cả hệ sinh thái hỗ trợ mình nuôi con theo cách mình tin là đúng. Cả xã hội gánh hộ mình, những điều ở VN mà mình phải tự gồng gánh còng lưng.
Di cư không thoát khổ đâu các bác ạ. Di cư là một bài toán đánh đổi cực kỳ sòng phẳng, bạn sẽ mất đi mạng lưới quen thuộc, mất đi vị thế xã hội sẵn có, mất nguồn tài chính, đối mặt với áp lực ngôn ngữ hay sự cô đơn, nhưng mình thấy đây là một lựa chọn có tính toán.
====
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)







Viết bình luận
Bình luận