Để tôi tiết lộ cho các bác một bí mật: Ngay cả trong những chuyến trại hè nước ngoài đắt đỏ, con các bác vẫn là người được phục vụ và hưởng thụ, chứ không phải là chủ dự án.
Tôi nhận ra những chuyến đi của trẻ con do trường hoặc công ty du lịch rất có vấn đề. Hồi con khoảng 3 tuổi trở đi, tôi rất tích cực đưa con đi nông trại, vườn sinh thái ở quanh Hà Nội. Tôi trực tiếp lái xe đưa 2 đứa nhỏ đi không thiếu 1 địa chỉ nào. Ở các nông trại này, thường có các nhóm khoảng mấy trăm cháu. Mỗi cô trông 1 lớp khoảng 3 chục cháu. Hò hét các cháu xếp hàng, nắm áo nhau đi lần lượt đã hết nửa tiếng. Các cháu đông quá, xếp hàng chơi chưa đến lượt các cô đã gọi loa để đi ra trò khác. Các cô cũng chỉ kịp chụp ảnh để gửi nhóm zalo báo cáo phụ huynh, chứ có hướng dẫn được cháu nào đâu. Nhìn các cháu là stress cả ông người.
Chuyện này không chỉ xảy ra ở các khu nông trại vui chơi giải trí, nó còn xảy ra ở những nơi học tập như bảo tàng vũ trụ hay chương trình dã ngoại mục đích học tập. Cứ nghe thấy giọng người lớn giục: “Nào nhanh lên các con, xong chưa, đi thôi, ra đây là cái này đi, sao lâu thế….” là tôi cứ ấm ức. Nhanh làm cái *bip* gì thế không biết?
Sau này, tôi có cơ hội dắt con đi nhiều hơn, lên rừng xuống biển, leo núi, chèo thuyền, xem bảo tàng, chạm tay vào công nghệ, tôi thấy trẻ con ở VN được đưa đi dã ngoại sai hết cả rồi.
Là người lớn, chúng ta đem con đi để học tập, ta cần tôn trọng hành trình học của con. Trẻ con cần rất nhiều thời gian để chìm đắm vào điều trẻ say mê. Chứ nhanh làm cái “bip” gì không biết?
Sau mỗi chuyến đi, nếu con nhớ mỗi tên khách sạn thì fail rồi. Tôi thấy nhiều bác đang lãng phí nguồn lực giáo dục của con một cách khủng khiếp.
Cha mẹ thường có thói quen làm "hậu cần toàn năng", lo từ miếng ăn giấc ngủ đến lộ trình, còn các con chỉ việc hưởng thụ. Những chuyến đi trại hè theo tour cũng không khác mấy đâu. Các con được phục vụ hơi nhiều.
Chỗ này cũng là thói quen của phụ huynh VN nữa nha. Trả tiền thì con tôi phải được phục vụ, chứ không phải làm lụng gì.
Làm tư vấn lộ trình giáo dục quốc tế, tôi chọn phe dùng du lịch là công cụ để con trải nghiệm trưởng thành, chứ không phải du lịch check-in. Để mỗi chuyến đi thành dự án học tập (Project-Based Learning) đúng chuẩn, cũng cần làm nhiều thứ cầu kì. Quan trọng nhất là trao quyền cho con dẫn dắt hành trình. Con muốn học gì thì tự chọn, con muốn ngồi thật lâu nghiên cứu hươu cao cổ kệ con. Lớn dần lên thì giao cho con quản lý ngân sách, gọi món ăn uống, tự tìm lộ trình đi lại, mua vé tàu. Bao giờ bố mẹ chỉ đi theo quẹt thẻ thanh toán tức là sắp thành công rồi đó.
Các bác biết không, trẻ em chỉ thực sự học khi trẻ có trách nhiệm với kết quả, và nếu con quyết định sai, đó chính là lúc bài học về giải quyết vấn đề thực sự bắt đầu. Kỹ năng lãnh đạo không cần phải có chức danh lớp trưởng, mà cứ đẩy con ra đầu sóng ngọn gió, tự làm tự chịu ấy.
Quan trọng nữa là khuyến khích trẻ tò mò với mọi thứ trong cuộc sống. Khi có một câu hỏi trong đầu, đôi mắt của con sẽ quan sát thế giới theo kiểu hoàn toàn khác so với sự thờ ơ chụp ảnh rồi về. Các bác có con homeschool xác nhận hộ tôi chỗ này cái.
Tôi hiểu các bác rất muốn con được sung sướng, nhưng sự an toàn và hưởng thụ tuyệt đối đôi khi lại là rào cản của sự trưởng thành. Nếu các bác cũng đang muốn chuyển hóa những chuyến đi của gia đình thành những dự án Portfolio thực chiến để con sẵn sàng bước ra thế giới, hãy ghé qua workshop "Homeschool dễ hiểu dễ làm" vào 7h tối thứ 6 hàng tuần nhé, để cùng thảo luận xem làm sao để những chuyến đi trở thành khoản đầu tư xứng đáng cho tương lai của con.
=====
Tôi nhận ra những chuyến đi của trẻ con do trường hoặc công ty du lịch rất có vấn đề. Hồi con khoảng 3 tuổi trở đi, tôi rất tích cực đưa con đi nông trại, vườn sinh thái ở quanh Hà Nội. Tôi trực tiếp lái xe đưa 2 đứa nhỏ đi không thiếu 1 địa chỉ nào. Ở các nông trại này, thường có các nhóm khoảng mấy trăm cháu. Mỗi cô trông 1 lớp khoảng 3 chục cháu. Hò hét các cháu xếp hàng, nắm áo nhau đi lần lượt đã hết nửa tiếng. Các cháu đông quá, xếp hàng chơi chưa đến lượt các cô đã gọi loa để đi ra trò khác. Các cô cũng chỉ kịp chụp ảnh để gửi nhóm zalo báo cáo phụ huynh, chứ có hướng dẫn được cháu nào đâu. Nhìn các cháu là stress cả ông người.
Chuyện này không chỉ xảy ra ở các khu nông trại vui chơi giải trí, nó còn xảy ra ở những nơi học tập như bảo tàng vũ trụ hay chương trình dã ngoại mục đích học tập. Cứ nghe thấy giọng người lớn giục: “Nào nhanh lên các con, xong chưa, đi thôi, ra đây là cái này đi, sao lâu thế….” là tôi cứ ấm ức. Nhanh làm cái *bip* gì thế không biết?
Sau này, tôi có cơ hội dắt con đi nhiều hơn, lên rừng xuống biển, leo núi, chèo thuyền, xem bảo tàng, chạm tay vào công nghệ, tôi thấy trẻ con ở VN được đưa đi dã ngoại sai hết cả rồi.
Là người lớn, chúng ta đem con đi để học tập, ta cần tôn trọng hành trình học của con. Trẻ con cần rất nhiều thời gian để chìm đắm vào điều trẻ say mê. Chứ nhanh làm cái “bip” gì không biết?
Sau mỗi chuyến đi, nếu con nhớ mỗi tên khách sạn thì fail rồi. Tôi thấy nhiều bác đang lãng phí nguồn lực giáo dục của con một cách khủng khiếp.
Cha mẹ thường có thói quen làm "hậu cần toàn năng", lo từ miếng ăn giấc ngủ đến lộ trình, còn các con chỉ việc hưởng thụ. Những chuyến đi trại hè theo tour cũng không khác mấy đâu. Các con được phục vụ hơi nhiều.
Chỗ này cũng là thói quen của phụ huynh VN nữa nha. Trả tiền thì con tôi phải được phục vụ, chứ không phải làm lụng gì.
Làm tư vấn lộ trình giáo dục quốc tế, tôi chọn phe dùng du lịch là công cụ để con trải nghiệm trưởng thành, chứ không phải du lịch check-in. Để mỗi chuyến đi thành dự án học tập (Project-Based Learning) đúng chuẩn, cũng cần làm nhiều thứ cầu kì. Quan trọng nhất là trao quyền cho con dẫn dắt hành trình. Con muốn học gì thì tự chọn, con muốn ngồi thật lâu nghiên cứu hươu cao cổ kệ con. Lớn dần lên thì giao cho con quản lý ngân sách, gọi món ăn uống, tự tìm lộ trình đi lại, mua vé tàu. Bao giờ bố mẹ chỉ đi theo quẹt thẻ thanh toán tức là sắp thành công rồi đó.
Các bác biết không, trẻ em chỉ thực sự học khi trẻ có trách nhiệm với kết quả, và nếu con quyết định sai, đó chính là lúc bài học về giải quyết vấn đề thực sự bắt đầu. Kỹ năng lãnh đạo không cần phải có chức danh lớp trưởng, mà cứ đẩy con ra đầu sóng ngọn gió, tự làm tự chịu ấy.
Quan trọng nữa là khuyến khích trẻ tò mò với mọi thứ trong cuộc sống. Khi có một câu hỏi trong đầu, đôi mắt của con sẽ quan sát thế giới theo kiểu hoàn toàn khác so với sự thờ ơ chụp ảnh rồi về. Các bác có con homeschool xác nhận hộ tôi chỗ này cái.
Tôi hiểu các bác rất muốn con được sung sướng, nhưng sự an toàn và hưởng thụ tuyệt đối đôi khi lại là rào cản của sự trưởng thành. Nếu các bác cũng đang muốn chuyển hóa những chuyến đi của gia đình thành những dự án Portfolio thực chiến để con sẵn sàng bước ra thế giới, hãy ghé qua workshop "Homeschool dễ hiểu dễ làm" vào 7h tối thứ 6 hàng tuần nhé, để cùng thảo luận xem làm sao để những chuyến đi trở thành khoản đầu tư xứng đáng cho tương lai của con.
=====
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)







Viết bình luận
Bình luận