Trong một gia đình di cư, ai là người không được phép yếu đuối
- Người viết: Life Mentor lúc
- Giáo dục quốc tế
Nhà mình ý thức được giai đoạn này ai cũng phải tỉnh, để không quyết định sai. Lúc mới quyết định rời Việt Nam, mình từng nghĩ áp lực lớn nhất là tiền, là giấy tờ, là ngôn ngữ, các thủ tục hành chính.
Nhưng sang rồi mới hiểu, có một áp lực khác âm thầm hơn nhiều. Đó là giữ vững tinh thần.
Mọi người trong nhà phải luôn giữ bình tĩnh, dù 10 chuyện không như ý xảy ra cùng lúc cũng phải tỉnh táo, gỡ rối từng việc một. Chấp nhận việc nào không kịp thì để đó giải quyết sau. Ví dụ những việc còn tồn đọng ở VN. Kiên nhẫn sẽ giải quyết được stress ở đoạn này.
Những việc nào không kịp thì chấp nhận chi tiền, ví dụ như làm giấy tờ ở VN không kịp thì chi thêm để làm dịch vụ cho nhanh, hoặc giấy tờ chậm thì gửi chuyển phát từ VN qua Bỉ. Tiền sẽ giải quyết được stress ở đoạn này.
Tất cả tập trung vào hiện tại, nhập học cho con, đăng ký cư trú, xếp công việc, ổn định cuộc sống là quan trọng nhất. Mỗi bước này đều cần quyết định đúng, chậm cũng được, nhưng sai là vừa mất thời gian, vừa mất tiền bạc.
Với con thì chỉ cần lo vào trường, học ngôn ngữ, chơi được với bạn là ok rồi. Thứ thay đổi nhất mà mình thấy là trẻ con từ được bao bọc làm hộ nhiều, chuyển sang tự làm hết mọi thứ. Tụi trẻ con thấy bạn bè tự làm, tự đi xe, tự làm lunchbox…cũng làm theo, ngại bạn bè ấy, nên mẹ nhàn quá. Hôm nay thấy đòi tự làm lunchbox bằng bánh mì nguội giống các bạn rồi. Mới 1 tuần mà mẹ đã khỏi phải nấu hộp cơm buổi trưa rồi.
Bố thì làm quen với công việc mới, đi làm xa, kiếm mồi về tổ, bao gồm lo nhà cửa đồ đạc, lo giấy tờ, và đi chợ nấu cơm :))
Còn mẹ thì chỉ mỗi việc lo công việc của mình, lo cho đàn con ăn ngủ, học hành, trường học có việc gì thì chuẩn bị cho con. Mình thấy quan trọng nhất là homeschool, giữ vững nhịp học tập của con. Tụi nhỏ bắt đầu học bập bẹ tiếng Hà Lan, mà cũng phải làm toán, khoa học y như các bạn. Chắc chưa hiểu gì đâu, mình phải liên tục duy trì việc học Homeschool Tiếng Anh để duy trì kiến thức cho các con không bị tụt hậu, đỡ bị học dốt ấy. Mai mốt cho An An đi scouting (Hướng đạo sinh) gần nhà cho dạn dĩ ra.
Mình nhận ra, di cư yêu cầu mỗi người trong gia đình đều cố gắng 200%, ai cũng giữ được vai trò của mình ở mức tốt hơn bình thường.
Khi cha mẹ vững, con mới dám thử, dám sai, dám hòa nhập. Khi cổ vũ con cố gắng thử đi con, thì cái giọng phải tự tin chứ lị.
Chuẩn bị cho di cư không chỉ là tiền và trường học, mà là chuẩn bị cảm xúc vững vàng, tư duy tỉnh táo. Nghe những chuyện “sang bển rồi mới tá hoả, bất ngờ…” là mình thấy hơi mạo hiểm nha.
Nếu người lớn chưa sẵn sàng đối mặt, thì con đi xa chỉ càng thêm áp lực. Và đây cũng là những điều mình thường phân tích rất kỹ khi tư vấn cho phụ huynh chuẩn bị cho con du học châu Âu. Chuẩn bị thật kĩ, tìm hiểu mọi thông tin và đứng vững trên đôi chân của mình.
Nhưng sang rồi mới hiểu, có một áp lực khác âm thầm hơn nhiều. Đó là giữ vững tinh thần.
Mọi người trong nhà phải luôn giữ bình tĩnh, dù 10 chuyện không như ý xảy ra cùng lúc cũng phải tỉnh táo, gỡ rối từng việc một. Chấp nhận việc nào không kịp thì để đó giải quyết sau. Ví dụ những việc còn tồn đọng ở VN. Kiên nhẫn sẽ giải quyết được stress ở đoạn này.
Những việc nào không kịp thì chấp nhận chi tiền, ví dụ như làm giấy tờ ở VN không kịp thì chi thêm để làm dịch vụ cho nhanh, hoặc giấy tờ chậm thì gửi chuyển phát từ VN qua Bỉ. Tiền sẽ giải quyết được stress ở đoạn này.
Tất cả tập trung vào hiện tại, nhập học cho con, đăng ký cư trú, xếp công việc, ổn định cuộc sống là quan trọng nhất. Mỗi bước này đều cần quyết định đúng, chậm cũng được, nhưng sai là vừa mất thời gian, vừa mất tiền bạc.
Với con thì chỉ cần lo vào trường, học ngôn ngữ, chơi được với bạn là ok rồi. Thứ thay đổi nhất mà mình thấy là trẻ con từ được bao bọc làm hộ nhiều, chuyển sang tự làm hết mọi thứ. Tụi trẻ con thấy bạn bè tự làm, tự đi xe, tự làm lunchbox…cũng làm theo, ngại bạn bè ấy, nên mẹ nhàn quá. Hôm nay thấy đòi tự làm lunchbox bằng bánh mì nguội giống các bạn rồi. Mới 1 tuần mà mẹ đã khỏi phải nấu hộp cơm buổi trưa rồi.
Bố thì làm quen với công việc mới, đi làm xa, kiếm mồi về tổ, bao gồm lo nhà cửa đồ đạc, lo giấy tờ, và đi chợ nấu cơm :))
Còn mẹ thì chỉ mỗi việc lo công việc của mình, lo cho đàn con ăn ngủ, học hành, trường học có việc gì thì chuẩn bị cho con. Mình thấy quan trọng nhất là homeschool, giữ vững nhịp học tập của con. Tụi nhỏ bắt đầu học bập bẹ tiếng Hà Lan, mà cũng phải làm toán, khoa học y như các bạn. Chắc chưa hiểu gì đâu, mình phải liên tục duy trì việc học Homeschool Tiếng Anh để duy trì kiến thức cho các con không bị tụt hậu, đỡ bị học dốt ấy. Mai mốt cho An An đi scouting (Hướng đạo sinh) gần nhà cho dạn dĩ ra.
Mình nhận ra, di cư yêu cầu mỗi người trong gia đình đều cố gắng 200%, ai cũng giữ được vai trò của mình ở mức tốt hơn bình thường.
Khi cha mẹ vững, con mới dám thử, dám sai, dám hòa nhập. Khi cổ vũ con cố gắng thử đi con, thì cái giọng phải tự tin chứ lị.
Chuẩn bị cho di cư không chỉ là tiền và trường học, mà là chuẩn bị cảm xúc vững vàng, tư duy tỉnh táo. Nghe những chuyện “sang bển rồi mới tá hoả, bất ngờ…” là mình thấy hơi mạo hiểm nha.
Nếu người lớn chưa sẵn sàng đối mặt, thì con đi xa chỉ càng thêm áp lực. Và đây cũng là những điều mình thường phân tích rất kỹ khi tư vấn cho phụ huynh chuẩn bị cho con du học châu Âu. Chuẩn bị thật kĩ, tìm hiểu mọi thông tin và đứng vững trên đôi chân của mình.
===
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)






