40 tuổi, nhà tôi quyết định rời Hà Nội để sang Bỉ xây dựng một cuộc sống mới.
Ở đây, trẻ con đến giờ mới được làm ồn. Ở nhà tôi là sau 9 giờ sáng. Nghe thì buồn cười nhỉ.
Lý do là bây giờ đang mùa đông ở Bỉ, 9 giờ trời vẫn còn tối tối, nhiều người vẫn đang ngủ. Ở Bỉ, người ta cho phép giờ làm việc linh động, miễn là đủ 8 tiếng. Nhà tôi có 3 người lớn, 3 giờ đi làm khác nhau: người 8h, người 10h, người 11h. Thế là tụi nhỏ được dặn rất rõ: Trước 9h sáng tuyệt đối không gây tiếng động, sau 9h sáng là giờ được quậy.
3 mẹ con tôi lại còn lệch múi giờ, thế là 3–4 giờ sáng đã dậy. Thế là cảnh quen thuộc mỗi sáng, mẹ con ngồi học bài, đọc sách, im lặng như thư viện.
Những ngày đầu tụi nhỏ không quen, chạy quanh nhà, nói chuyện ồn ào. Nhưng chỉ sau vài hôm được “huấn luyện”, tụi nhỏ bắt đầu nói nhỏ lại, ăn nói nhẹ nhàng hơn, giống giống trẻ con Bỉ rồi đấy.
Ở đây ai cũng nói âm lượng nhỏ: trong nhà nói nhỏ, trên tàu điện thì thầm, trong cửa hàng người ta đứng gần lại để nói cho đủ nghe. Chỉ có ngoài đường đôi khi mới nghe thấy tiếng nói to, đa phần mọi người đi bên cạnh nhau nói chuyện rất nhỏ. Hôm qua mới có vụ đánh nhau ngoài đường, xe cảnh sát hú còi inh ỏi, mỗi thế thôi mà chấn động cả phố.
Điều tôi thích nhất là, ở Bỉ, tụi trẻ con không phải là trung tâm nữa. Tôn trọng người khác mới là trung tâm.
Làm gì cũng phải quan sát xem mình làm vậy có ảnh hưởng tới ai không? Sau 5 ngày, bọn trẻ tự nói: “Con định làm việc này, nhưng con sợ ảnh hưởng đến người khác, con nên làm gì nhỉ?” Ở Việt Nam, tụi này được tự do quá, được phục vụ hơi nhiều.
Sang đây chỉ là một thành phần bé tí trong xã hội.
Mẹ mừng quá luôn.
=====
Ở đây, trẻ con đến giờ mới được làm ồn. Ở nhà tôi là sau 9 giờ sáng. Nghe thì buồn cười nhỉ.
Lý do là bây giờ đang mùa đông ở Bỉ, 9 giờ trời vẫn còn tối tối, nhiều người vẫn đang ngủ. Ở Bỉ, người ta cho phép giờ làm việc linh động, miễn là đủ 8 tiếng. Nhà tôi có 3 người lớn, 3 giờ đi làm khác nhau: người 8h, người 10h, người 11h. Thế là tụi nhỏ được dặn rất rõ: Trước 9h sáng tuyệt đối không gây tiếng động, sau 9h sáng là giờ được quậy.
3 mẹ con tôi lại còn lệch múi giờ, thế là 3–4 giờ sáng đã dậy. Thế là cảnh quen thuộc mỗi sáng, mẹ con ngồi học bài, đọc sách, im lặng như thư viện.
Những ngày đầu tụi nhỏ không quen, chạy quanh nhà, nói chuyện ồn ào. Nhưng chỉ sau vài hôm được “huấn luyện”, tụi nhỏ bắt đầu nói nhỏ lại, ăn nói nhẹ nhàng hơn, giống giống trẻ con Bỉ rồi đấy.
Ở đây ai cũng nói âm lượng nhỏ: trong nhà nói nhỏ, trên tàu điện thì thầm, trong cửa hàng người ta đứng gần lại để nói cho đủ nghe. Chỉ có ngoài đường đôi khi mới nghe thấy tiếng nói to, đa phần mọi người đi bên cạnh nhau nói chuyện rất nhỏ. Hôm qua mới có vụ đánh nhau ngoài đường, xe cảnh sát hú còi inh ỏi, mỗi thế thôi mà chấn động cả phố.
Điều tôi thích nhất là, ở Bỉ, tụi trẻ con không phải là trung tâm nữa. Tôn trọng người khác mới là trung tâm.
Làm gì cũng phải quan sát xem mình làm vậy có ảnh hưởng tới ai không? Sau 5 ngày, bọn trẻ tự nói: “Con định làm việc này, nhưng con sợ ảnh hưởng đến người khác, con nên làm gì nhỉ?” Ở Việt Nam, tụi này được tự do quá, được phục vụ hơi nhiều.
Sang đây chỉ là một thành phần bé tí trong xã hội.
Mẹ mừng quá luôn.
=====
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)






