Sốc văn hóa: Giao tiếp thẳng thắn hay đoán ý người lớn?

Sốc văn hóa: Giao tiếp thẳng thắn hay đoán ý người lớn?

Có một người mẹ ở Nhật nhắn cho mình, bạn ấy bị stress khi đi họp phụ huynh và bị giáo viên nhắc con không biết đọc không khí. Trong tiếng Nhật, đọc không khí nghĩa là cư xử vừa ý mọi người, hoà vào môi trường xung quanh. Ví dụ: con có làm xong bài trước thì cũng phải giả vờ như chưa xong để hòa chung không khí luyện tập với cả lớp. 

Mà không chỉ ở Nhật đâu, ở Hàn Quốc, TQ, hay Việt Nam cũng có truyền thống trẻ con phải “nhìn mặt người lớn mà nói”, hay “nhìn trước ngó sau”, “trông giỏ bỏ thóc”. Ngay cả với đến khi trưởng thành, nhiều người lớn vẫn cảm thấy rất khó khăn. Không đoán được ý người kia muốn gì. Mà đối phương chỉ thể hiện kiểu thở dài, nhăn mặt, nói bâng quơ, muốn hiểu thế nào thì hiểu, hoặc là nói sau lưng “gợi ý đến thế rồi còn không biết đường”. Đôi khi đối phương nói “không, không” nhưng chúng ta phải tìm hiểu trước, biết được cách vòng vèo nào để họ “nể lắm thì mới giúp đấy nhé”. Thật sự 40 năm qua mình cũng cố gắng lắm rồi, nhưng rơi vào tình huống phải đoán ý người khác, mình luôn stress nặng. Các bác có thấy gần đây GenZ quyết định đình công, chống lại cách nói ý tứ khó hiểu của thế hệ trước không? Các bạn ấy bây giờ thích nói thẳng và chân thành với nhau. 

Vậy mà người ta kì vọng điều đó ở đứa trẻ 5 tuổi. Đây thực sự là quá tải tâm lý mà. 

Để mình kể các bạn nghe, người Bỉ và Hà Lan, đặc biệt là giáo viên hay cơ quan hành chính người ta làm thế nào nhé. 

Đầu tiên, là các quy định đều được công khai rõ ràng. Ví dụ, thành phố có 1 website với đầy đủ hướng dẫn: đỗ xe phải thế nào, đổ rác theo quy định nào, giấy tờ từng bước ra sao (đấy là quy định cứng nhé). Ngay sau đó thì có “bạn nên làm gì để thuận lợi nhất” (đây là gợi ý mềm). Nghĩa là bạn nên làm như vậy thì mới phù hợp với văn hoá ở đây. Cứ tuân thủ theo thì đã sống sót ổn đến 90% mà không phải đọc không khí rồi. 

Làm nghề tư vấn giáo dục, mình rất thích soi vào cách giáo viên và nhà trường vận hành. Ở đây, giáo viên họ không mặc định đứa trẻ “đáng lẽ phải biết rồi chứ”. Nếu một quy tắc không được nói ra bằng lời (hoặc văn bản) thì đứa trẻ không có lỗi nếu không làm theo. Họ coi việc trẻ chưa biết cư xử là một khoảng trống kiến thức cần lấp đầy bằng sự hướng dẫn tận tình, chứ tuyệt đối không phải là một lỗi về thái độ. 

Đứa trẻ sẽ không bao giờ phải “đoán ý” người khác, mà thường sẽ hồn nhiên hỏi. Ví dụ: “con xong rồi cô ơi, còn làm gì tiếp ạ?” Cô giáo sẽ đến, trò chuyện, và bảo con có thể chọn đọc sách hoặc vẽ tiếp bức khác. 

Ví dụ tuần trước, nhà mình đến thăm nhà 1 giáo sư ĐH Antwerp. Khi người lớn trò chuyện, bọn trẻ chơi quanh quanh. Nhưng đến lúc tụi nó chán, tụi nó bảo “Khi nào thì chúng ta về ạ? Con cảm thấy chán!” Tất cả người lớn cùng cười, bác giáo sư nói “Trẻ con luôn luôn thật thà. Nào, bây giờ chúng ta đi dạo trong rừng nhé.” 

Nghĩa là họ tôn trọng sự hồn nhiên biểu đạt của trẻ con. Vì cảm giác của một người là thật. Chỉ có hành vi mới cần điều chỉnh thôi. Nghĩa là: cảm giác chán của trẻ là đúng và cần được tôn trọng. Nhưng nếu hành vi của con là khóc lóc quậy phá thì không được chấp nhận. Nếu hành vi của con là nói ra lịch sự, thì sẽ được người lớn giúp. 

Trẻ con phương Tây lớn lên với tư duy thẳng thắn, trung thực với cảm xúc và luôn cảm thấy an toàn về mặt tâm lý. Trẻ được là chính mình, giỏi thì được thừa nhận, chưa biết thì được chỉ bảo và quan trọng nhất là con không cần phải dò ý giáo viên để cảm thấy mình là một đứa trẻ ngoan. 

Mình thích cách người Bỉ/ Hà Lan minh bạch trong giao tiếp. Họ luyện cho trẻ cách diễn đạt nhu cầu và suy nghĩ bằng ngôn ngữ, thay vì dùng trực giác để đoán không khí. Điều này giúp trẻ lớn lên với tư duy thẳng thắn, ít gặp xung đột nội tâm.

Mô hình Á Đông tạo ra những đứa trẻ nhạy cảm xã hội, biết hòa mình vào tập thể. Lớn lên, họ lại mong đợi lứa tiếp theo phải nhạy cảm và đoán đúng ý mình. Mô hình Tây Âu tạo ra những đứa trẻ thẳng thắn, biết nói nhu cầu của mình, và lớn lên biết hướng dẫn người khác một cách kiên nhẫn. 

Thôi thì ở đâu thì ta sống theo kiểu đó. Chẳng có bên nào đúng hay sai. Chỉ là khác biệt văn hoá thôi. 

Nếu con bạn cũng đang học trong môi trường văn hóa khác, và bạn thấy mình loay hoay giữa hai hệ giá trị, hãy chia sẻ trong bình luận nhé. Mình rất tò mò về các trẻ con được nuôi dạy ở các nước khác nhau thế nào. 
===

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu) 

← Bài trước Bài sau →