Khi nhà rời Hà Nội sang Bỉ để xây dựng cuộc sống mới. Mang theo 2 đứa con nhỏ, chúng tôi phải phải trả lời câu hỏi: Cho con học trường nào bây giờ?
Về cơ bản, các trường phổ thông công lập ở Bỉ gần như được chính phủ đầu tư như nhau. Không có khác biệt nhiều về chất lượng giáo viên hay cơ sở vật chất. Một số trường nhấn mạnh hơn về ngôn ngữ, một số trường nhấn mạnh hơn về kỹ năng…
Thứ khác biệt lớn nhất lại là: bạn bè của con là ai phụ thuộc vào bạn sống trong khu vực nào.
Vì vậy, nhà tôi ưu tiên chọn khu ngoại ô: nhiều người bản địa, ít người nhập cư, cuộc sống yên bình, tốt cho giáo dục trẻ con hơn.
Đổi lại, bố phải đi làm xa hơn, mẹ thì làm việc tại nhà. Thứ lãi nhất chính là môi trường xã hội cho trẻ con rất yên tâm.
Quanh nhà có 3 trường. Chúng tôi gửi email cho cả 3 xin đến thăm. Có 1 trường trả lời rất sớm, nhiệt tình nhất, mời sang tuần cho con đi học luôn. May ghê, trường này cũng gần nhà nhất chỉ 5 phút đi bộ.
Ban đầu tôi nghĩ giống kiểu Việt Nam: phải xem hết, so sánh hết, rồi mới quyết chứ.
Tại xem mấy trường khác trên Website có nhiều hoạt động học tập hay lắm: vui chơi sáng tạo, kỹ năng thế kỷ 21, hoạt động ngoại khoá… Nhưng chồng tôi thì thích trường này ngay lập tức, và khá kiên định.
Ban đầu tôi thấy quá nhanh, cứ đòi đi xem thêm trường nữa.
Sau mới biết, trường Catholic school (công giáo) vốn nổi tiếng khó vào, chất lượng giáo dục tốt, nghiêm khắc, đặc biệt là rèn nề nếp cho trẻ (đại loại là giáo dục trẻ có đạo đức và cư xử tốt hơn ấy).
Ngày xưa, anh béo chồng tôi sang Bỉ lúc 10 tuổi, cũng từng xin vào Catholic school nhưng không được. Do nhiều rào cản (mà tôi sẽ kể trong post sau). Anh béo phải học trường khác, nơi có rất nhiều bạn nhập cư, nhiều vấn đề xã hội phức tạp. Nên trải nghiệm thời phổ thông của anh béo không vui chút nào. Kiểu ở trẻ con phổ thông hút thuốc, đánh nhau, xăm hình, nói bậy bạ, đeo khuyên khắp người, học kém và ít người vào đại học ấy. Vợ chồng tôi là người khá truyền thống, cứ gọi là đồ cổ đi, nên cứ chọn kiểu an toàn, truyền thống.
Cho con vào trường rồi tôi mới hiểu: ở Bỉ, chọn trường không phải chọn “nơi sôi động nhiều hoạt động nhất”, mà là chọn một cộng đồng mà mình muốn con lớn lên cùng. Và đó là bài học đầu tiên tôi học được khi chuẩn bị cho con một hành trình giáo dục quốc tế dài hơi.
====
Về cơ bản, các trường phổ thông công lập ở Bỉ gần như được chính phủ đầu tư như nhau. Không có khác biệt nhiều về chất lượng giáo viên hay cơ sở vật chất. Một số trường nhấn mạnh hơn về ngôn ngữ, một số trường nhấn mạnh hơn về kỹ năng…
Thứ khác biệt lớn nhất lại là: bạn bè của con là ai phụ thuộc vào bạn sống trong khu vực nào.
Vì vậy, nhà tôi ưu tiên chọn khu ngoại ô: nhiều người bản địa, ít người nhập cư, cuộc sống yên bình, tốt cho giáo dục trẻ con hơn.
Đổi lại, bố phải đi làm xa hơn, mẹ thì làm việc tại nhà. Thứ lãi nhất chính là môi trường xã hội cho trẻ con rất yên tâm.
Quanh nhà có 3 trường. Chúng tôi gửi email cho cả 3 xin đến thăm. Có 1 trường trả lời rất sớm, nhiệt tình nhất, mời sang tuần cho con đi học luôn. May ghê, trường này cũng gần nhà nhất chỉ 5 phút đi bộ.
Ban đầu tôi nghĩ giống kiểu Việt Nam: phải xem hết, so sánh hết, rồi mới quyết chứ.
Tại xem mấy trường khác trên Website có nhiều hoạt động học tập hay lắm: vui chơi sáng tạo, kỹ năng thế kỷ 21, hoạt động ngoại khoá… Nhưng chồng tôi thì thích trường này ngay lập tức, và khá kiên định.
Ban đầu tôi thấy quá nhanh, cứ đòi đi xem thêm trường nữa.
Sau mới biết, trường Catholic school (công giáo) vốn nổi tiếng khó vào, chất lượng giáo dục tốt, nghiêm khắc, đặc biệt là rèn nề nếp cho trẻ (đại loại là giáo dục trẻ có đạo đức và cư xử tốt hơn ấy).
Ngày xưa, anh béo chồng tôi sang Bỉ lúc 10 tuổi, cũng từng xin vào Catholic school nhưng không được. Do nhiều rào cản (mà tôi sẽ kể trong post sau). Anh béo phải học trường khác, nơi có rất nhiều bạn nhập cư, nhiều vấn đề xã hội phức tạp. Nên trải nghiệm thời phổ thông của anh béo không vui chút nào. Kiểu ở trẻ con phổ thông hút thuốc, đánh nhau, xăm hình, nói bậy bạ, đeo khuyên khắp người, học kém và ít người vào đại học ấy. Vợ chồng tôi là người khá truyền thống, cứ gọi là đồ cổ đi, nên cứ chọn kiểu an toàn, truyền thống.
Cho con vào trường rồi tôi mới hiểu: ở Bỉ, chọn trường không phải chọn “nơi sôi động nhiều hoạt động nhất”, mà là chọn một cộng đồng mà mình muốn con lớn lên cùng. Và đó là bài học đầu tiên tôi học được khi chuẩn bị cho con một hành trình giáo dục quốc tế dài hơi.
====
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)






