Như lấy 1 người chồng mới

Như lấy 1 người chồng mới

 Sau khi bỏ phố Hà Nội về quê ở Bỉ, mình như lấy 1 người chồng mới các bạn ạ. 

Hồi ở Việt Nam, anh béo nhà mình đi làm từ 6h sáng, thường về 9 giờ tối, có những hôm tiếp khách thì 1-2h giờ sáng mới về là chuyện cơm bữa. Thậm chí có những đợt 3h sáng còn phải lạch cạch ra sân bay đón khách VIP cho kịp giờ. Rồi làm cả thứ 7, thỉnh thoảng làm chủ nhật. 

Anh gần như không ăn bữa cơm nào ở nhà, hoặc ăn ở nhà máy thì cũng là đi nhậu với đối tác, (lúc 5h chiều nhà máy có bữa ăn cho những người làm ca đêm, hoặc về muộn). Người ngợm lúc nào cũng béo phồng lên vì bia rượu và tích đủ thứ bệnh trong người. Cuối tuần tưởng được nghỉ để chơi với con thì lại phải đi đánh golf để giao lưu. Đi từ 4h sáng, chiều 3h về ngủ lăn bon không dậy nổi. Tính ra một ngày anh vắt kiệt sức lao động đến 16 tiếng đồng hồ. Gần như toàn bộ thời gian của anh béo là dành cho công việc. Tập gym còn chẳng có thời gian, nên mấy cái thẻ gym mua toàn tự hết hạn. Chỉ có thời gian ngủ là ở nhà. Chuyện nuôi dạy con, chăm sóc gia đình 99% mình tự lo. Mất cân bằng nghiêm trọng. 

Anh béo không phải đại diện cho tất cả những người lao động ở thủ đô, nhưng là một ví dụ điển hình cho việc bán mình cho tư bản đầy khắc nghiệt. Ở đây, dù bạn kiếm được nhiều tiền hay ít tiền thì quỹ thời gian và năng lượng dành cho gia đình cũng bị bào mòn đến mức cạn kiệt. 

Thế rồi 40 tuổi, vợ chồng mình quyết định "quay đầu là bờ", di cư sang Bỉ cũng là cách để chọn một lối sống lành mạnh hơn sau gần hai mươi năm cày cuốc đầu sóng ngọn gió. và cũng là thời điểm vàng để hai đứa trẻ chuyển sang môi trường giáo dục Châu Âu. Di cư khi con sang cấp 2 có khi con không theo kịp. 

Sang đây một cái là mình có chồng mới luôn, anh đã hết béo, mỗi ngày chỉ làm đúng bảy tiếng rưỡi, mà buồn cười nhất là nhiều khi muốn ở lại làm thêm để chứng minh mình chăm chỉ cũng bị sếp đuổi về vì hết giờ. Giờ anh đi làm bằng xe đạp, chiều về còn thong thả rẽ qua siêu thị mua đồ rồi về nấu cơm cho vợ con. Còn chưa kể, ở VN thì tiêu tiền vung tay để xả strees, sang Bỉ tiết kiệm từng đồng. 

Anh rảnh đến mức lo từ quần áo, chăn màn, nhà cửa cho vợ con, đến việc đổ rác hay rửa bát là anh làm hết. Có lần anh béo hỏi vui là thế Mai thích người chồng nào hơn. Khó nhỉ, thích nhiều tiền hay thích nhiều thời gian bên nhau đây? 

Khi mình tư vấn lộ trình giáo dục cho trẻ con, mình nhận ra một vòng lặp khá đau lòng. Bất kể nhà giàu hay nghèo, họ đều thiếu thời gian dành cho các con. Ai cũng nói: trẻ con tuổi thơ chỉ có 1, rồi thì hãy dành thêm thời gian bên con. Nhưng điều này chỉ làm cha mẹ cảm thấy tội lỗi thêm. Thiết kế của xã hội công nghiệp hoá khiến các cha mẹ buộc phải dành hết thời gian và năng lượng của mình cho công việc rồi. Không phải tại các cha mẹ thiếu quan tâm đến con, mà là họ không thể. 

Thôi thì mỗi nhà 1 lựa chọn. Giống như nhiều người, nhà mình quyết định bỏ phố khắc nghiệt về quê yên bình. Còn các bạn thì sao, bỏ phố về quê, có khi bạn lại tìm thấy một người chồng mới, rảnh rỗi suốt ngày rửa bát cho vợ. Thế lại hay. 
====

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu) 

 
← Bài trước Bài sau →