Hôn nhân dưới áp lực mới – Khi cả hai cùng bắt đầu từ con số 0, làm sao để không rời tay nhau?

Hôn nhân dưới áp lực mới – Khi cả hai cùng bắt đầu từ con số 0, làm sao để không rời tay nhau?

Hôn nhân dưới áp lực mới – Khi cả hai cùng bắt đầu từ con số 0, làm sao để không rời tay nhau?
(Series: Cả nhà du học - Giải mãi những kỳ vọng)
 
Vợ chồng mình trước khi di cư, dành rất nhiều thời gian thảo luận lại về những quy tắc trong hôn nhân. Y như một đôi trẻ sắp làm đám cưới. 

Từ chuyện ai đi chợ, ai làm việc nhà, có những việc gì, đến chuyện tài chính trong gia đình ai quản lý, thẻ ngân hàng chia sẻ thế nào, đến việc con đi học ai phụ trách, ai được quyết định việc gì. Rồi cả việc kỳ nghỉ, dành thời gian cho gia đình, đối đãi với bố mẹ hai bên. Ngày xưa trước lúc cưới, cứ tít mắt lên vì yêu, chứ mà bàn luận kĩ thế này thì cũng hay phết. 

Ở VN, chúng ta có ông bà đỡ đần, có giúp việc, có shipper, buồn thì đi cafe với bạn, nhưng sang Châu Âu vòng tròn an toàn bỗng chốc thu bé lại chỉ còn đúng gia đình 4 người. Khi đối phương trở thành nguồn an ủi duy nhất, cũng là chỗ dựa tình cảm duy nhất, thì cả 2 phải thật kiên nhẫn và dịu dàng với nhau. 

Mình thấy rõ nhất là cú sốc đảo lộn vai trò trụ cột. 
Thường ở VN hai vợ chồng cùng đi làm kiếm tiền. Còn khi di cư, 1 người có công việc chắc chắn trước, người còn lại đi theo, và dành thời gian chăm sóc gia đình, đàn con. Người đi làm (ví dụ người chồng) sẽ ít bị khủng hoảng hơn, do những thách thức mới trong công việc mỗi ngày, họ tập trung để khẳng định giá trị của mình. Còn người ở nhà (ví dụ người vợ), quanh quẩn với việc nhà, không có nguồn thu, thiếu niềm vui và mối quan hệ, dễ cảm thấy đánh mất dần giá trị, và khủng hoảng tâm lý. 

Tình huống ngược lại thì còn căng thẳng hơn. Người vợ có công việc, có ngôn ngữ, thích nghi nhanh hơn, tập trung phát triển sự nghiệp, người chồng ở nhà chăm lo cho con. Mô hình này cũng khá phổ biến. Nhưng vấn đề là, vì phụ nữ có bản năng thích chăm sóc con, nên vừa đi làm fulltime vừa lo lắng, lấn sân sang chuyện giáo dục con. Mà người chồng chưa chắc đã nuôi dạy con tốt như vợ được. Đàn ông bị mất đi cảm giác che chở, bảo vệ, chu cấp, cái tôi bị tổn thương. Ca này dễ xung đột hơn ca bên trên. 

Không phải tiền làm hôn nhân căng thẳng đâu, mà là vai trò thay đổi. Ai cũng quá tải vì phải làm quá nhiều việc chưa từng làm, đã đi kiếm tiền lại phải lo thêm việc nhà, không có dịch vụ hay người thân giúp đỡ. 
Các bạn Châu Âu bản xứ không gặp phải cơn căng thẳng này, vì các bạn ấy đã được rèn luyện tự làm mọi thứ từ bé rồi. Bây giờ cứ thong thả đi làm mỗi ngày về chơi với gia đình. Cuối tuần mới túc tắc sửa cái này, lắp cái kia thôi. 

Thay vì so sánh ai tiến nhanh hơn, chúng ta hãy học cách chấp nhận rằng di cư là một cuộc marathon đồng đội dài hơi, người đi nhanh phải quay lại nắm tay người đi chậm. 

Mình nhận ra rằng di cư không làm hỏng hôn nhân, nó làm cho nhiều gia đình gắn bó với nhau hơn. Xã hội khép kín, tất cả mối quan tâm chỉ gói gọn trong gia đình nhỏ. Đi làm xong là về với nhau. Không nhậu nhẹt, không làm muộn đêm hôm, không họp hành bất ngờ, cuối tuần bên gia đình và bạn bè thân. Những vụn vặt hàng ngày cho chúng ta cơ hội để thật sự trở thành đồng đội của nhau. 

Vậy thì, ngày hôm nay về nhà hãy hỏi vợ:“Em ổn không, em cảm thấy thế nào, hôm nay em có gì kể không?” Đồng đội trong start-up gia đình là cứ phải nắm chặt tay nhau. 

Nếu bạn cũng đang sống ở nước ngoài cùng con, hãy theo dõi series này, vì mình sẽ kể nhiều điều chân thật về hành trình du học của cả gia đình.
====

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu) 

← Bài trước Bài sau →