Đừng cố dạy toán cho con ở Bỉ

Đừng cố dạy toán cho con ở Bỉ

Hôm mình gặp cô giáo của con, cô cứ nói: điều quan trọng nhất bây giờ là con học tốt ngôn ngữ. Quan trọng nữa là Wellbeing. Tức là cân bằng khoẻ mạnh cả thể chất và tinh thần. 

Cô dặn là ở nhà mẹ đừng dạy gì con. Đấy là việc của nhà trường. Ở nhà, tốt nhất là cùng con đọc sách. 

Đặc biệt là đừng dạy môn Toán. Vì cách tư duy giải toán của Bỉ khác các nước, khác kiểu Việt Nam. 

Tức là tốt nhất mẹ đừng làm rối tư duy của con bằng cách dạy giải toán. Đoạn này mình hơi bị ngơ một lúc. Ơ căng nhỉ. Không được dạy con nữa à. Thảo nào, hôm nọ mình giảng cho con bài toán, sử dụng cách giải của Việt Nam, anh chồng cứ bảo là “ơ, làm toán kiểu gì đấy?” :)) 
Thực ra là mình dùng các mẹo kỹ thuật giải toán mình đã được học từ thời phổ thông ở VN. Mục tiêu là nhanh ra được kết quả cuối cùng. Nhưng ở Bỉ người ta không làm thế. Người ta không dùng mẹo, không đi tắt. Mà người ta giải thích từng logic đằng sau mỗi phép tính đó là gì. Nhìn thấy chậm rề rề sốt ruột lắm í. 

Ví dụ: Thấy tử số và mẫu số có nhiều số 0 thì gạch đi để triệt tiêu đi ấy. Gạch bỏ là xong. Nhưng không, phải viết kiểu vòng vèo gì ý. 

Ok, vậy mình quyết định chỉ tập trung vào các app logic thôi, chứ không cụ thể giải bài toán nào hết. 

Thế thì càng nhàn thân, mình tập trung vào đọc nhiều sách, tăng kiến thức xã hội cho con, và học các khoá về tư duy, kỹ năng cho con. 

Rồi nữa, lúc cô hỏi: hai bạn ở lớp cũ học thuật thế nào? Mình lỡ miệng nói ra: hai bạn học tốt lắm, đứng top ở lớp, học vượt 1 trình độ. Nói xong thấy mình đơ mấy giây. Cô giáo cũng sựng lại không hiểu. Mình biết là mình bê nguyên một bà mẹ Châu Á sang Bỉ rồi :))

Ở đây người ta đâu có quan tâm top lớp hay bét lớp. So sánh thứ hạng đã là sai rồi. Tuyệt đối không so sánh trẻ con, đặc biệt chuyện trình độ, học hành. Đã tự nhắc mình mãi rồi mà vẫn cứ quên. 

Ở VN, chúng ta hay có một tiêu chuẩn vô hình trong đầu khi nhìn con, cũng lo con tụt hậu, thấy con có những điểm “được” và “chưa được”. Chúng ta ngầm so sánh con với bạn, hoặc với tiêu chuẩn nào đó. Mỗi lần nhìn con làm điều gì đó chậm hơn, lại tự hỏi con có kém hơn người khác không, con có đang đi đúng lộ trình không. 

Nhưng khi sang Bỉ, cái bối cảnh đó bỗng biến mất, không ai biết điểm của ai, không có cơ hội biết sâu vào gia đình khác để có cơ hội so sánh. Nhìn đứa trẻ nào cũng chỉ thấy là 1 đứa trẻ thuần tuý, hồn nhiên. 

Rồi mình chỉ nhìn vào đứa trẻ của mình, xem con có vui không, có tiến bộ không, có học được điều gì từ trải nghiệm hôm nay không, và điều đó làm con phát triển theo một đường riêng chứ không phải theo con đường chuẩn mực nào. 

Công nhận ở VN cả cha mẹ và con bị áp lực quá. Các tiêu chuẩn bên ngoài quá nhiều khiến họ chạy theo mệt thật sự. 

Nếu bạn đang chuẩn bị cho con học tập ở nước ngoài, bạn có bao giờ tự hỏi: mình đang nhìn con theo tiêu chuẩn của ai hay theo nhịp riêng của con?
=====

Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình

(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu) 

← Bài trước Bài sau →