Cú sốc "Vị thế" – khủng hoảng vai trò ở tuổi trung niên
- Người viết: Life Mentor lúc
- Giáo dục quốc tế
Cú sốc "Vị thế" – khủng hoảng vai trò ở tuổi trung niên
(Series: Cả nhà du học - Giải mãi những kỳ vọng)
Tuần trước mình trò chuyện với một người bạn, anh ấy từng điều hành doanh nghiệp nhiều tỉ ở nhà. Khi đã có kinh tế vững, thì sang Châu Âu thường cũng không phải lo lắng chuyện tìm việc, kiếm ăn qua ngày nữa. Nhưng cú sốc lớn nhất với những người như anh là cảm giác từ chiếc ghế giám đốc bước xuống làm người lao động bình thường (như mình).
Ở Việt Nam, bước ra cửa có xe đón đưa, có nhân viên hỗ trợ, có người giúp việc…làm việc gì cũng thuận lợi vì có mạng lưới quan hệ. Nhưng sang đến Châu Âu, chúng ta đều là người lạ mặt, vấp váp với vài câu tiếng bản địa.
Đây chính là cú sốc vị thế, khủng hoảng tuổi trung niên với những người vốn đang ở vị thế xã hội cao, dễ gặp phải nếu không chuẩn bị tâm lý trước. Có người từng quản lý hai mươi nhân sự, giờ làm part-time. Có người thu nhập cao, giờ phụ thuộc tài chính vào bạn đời. Có người giỏi chuyên môn, sang đây thấy kinh nghiệm cũ không còn tương thích vì luật, vì thị trường, vì công cụ khác. Chúng ta thường vô thức xây dựng giá trị bản thân dựa trên chức danh, trên cái ghế mình ngồi hay công ty mình từng làm, nên khi rũ bỏ lớp áo đó, trở về zero thì nhiều khó khăn vô cùng.
Trong nhiều gia đình, có một sự dịch chuyển quyền lực ngầm rất thú vị. Là khi con cái học ngôn ngữ nhanh hơn, hoà nhập văn hoá trước, quay lại dịch cho bố mẹ hoặc hành động theo lối sống quá cởi mở của phương Tây. Ví dụ: tranh luận, không nghe lời, báo cảnh sát, hiểu quyền lợi của mình quá nên tự do hành động…Lúc đó nếu cha mẹ không tỉnh táo sẽ rất dễ thấy tự ti hoặc vô thức siết chặt kiểm soát con để giữ lại vị thế cũ.
Thay vì nhìn vào việc bạn bè ở nhà đang thăng chức hay xây nhà, thôi thì hãy nhìn vào khoản đầu tư dài hạn là hệ sinh thái giáo dục và sự tự lập của con sau này. Cú sốc vị thế thực ra là cái giá bạn cần chấp nhận trả, để đổi lấy một cuộc sống gia đình gần gũi mà bạn mong muốn, một nền giáo dục chất lượng cho con. Lúc này giá trị của bạn nằm ở năng lực thích nghi, vươn lên, làm gương cho con, chứ không phải ở chức danh ghi trên danh thiếp.
Hay bạn thử cách của mình đi. Ở VN đã zero rồi. Sang Châu Âu vẫn zero thế là hoà. Chẳng có cú sốc nghề nghiệp nào cả
Thật ra, nhà mình chuẩn bị công việc và tâm lý trước vài năm rồi, nên di cư mới mượt được.
Nếu nhìn ngắn hạn, vị thế giảm, thu nhập chậm, mạng lưới mất. Nhưng nếu nhìn 10–15 năm, con có hệ sinh thái giáo dục khác, cơ hội học phí thấp, mạng lưới quốc tế, và một hình mẫu cha mẹ can đảm dám bước ra thế giới.
Nếu bạn đang cân nhắc điều này, hãy tự hỏi mình: mình đi vì ước mơ cá nhân hay vì chiến lược cho thế hệ sau. Bạn có muốn nghe mình kể tiếp về đổi thay chóng mặt khác mà bạn sẽ phải đối mặt, nếu cả nhà bạn cùng đi du học không?
===
(Series: Cả nhà du học - Giải mãi những kỳ vọng)
Tuần trước mình trò chuyện với một người bạn, anh ấy từng điều hành doanh nghiệp nhiều tỉ ở nhà. Khi đã có kinh tế vững, thì sang Châu Âu thường cũng không phải lo lắng chuyện tìm việc, kiếm ăn qua ngày nữa. Nhưng cú sốc lớn nhất với những người như anh là cảm giác từ chiếc ghế giám đốc bước xuống làm người lao động bình thường (như mình).
Ở Việt Nam, bước ra cửa có xe đón đưa, có nhân viên hỗ trợ, có người giúp việc…làm việc gì cũng thuận lợi vì có mạng lưới quan hệ. Nhưng sang đến Châu Âu, chúng ta đều là người lạ mặt, vấp váp với vài câu tiếng bản địa.
Đây chính là cú sốc vị thế, khủng hoảng tuổi trung niên với những người vốn đang ở vị thế xã hội cao, dễ gặp phải nếu không chuẩn bị tâm lý trước. Có người từng quản lý hai mươi nhân sự, giờ làm part-time. Có người thu nhập cao, giờ phụ thuộc tài chính vào bạn đời. Có người giỏi chuyên môn, sang đây thấy kinh nghiệm cũ không còn tương thích vì luật, vì thị trường, vì công cụ khác. Chúng ta thường vô thức xây dựng giá trị bản thân dựa trên chức danh, trên cái ghế mình ngồi hay công ty mình từng làm, nên khi rũ bỏ lớp áo đó, trở về zero thì nhiều khó khăn vô cùng.
Trong nhiều gia đình, có một sự dịch chuyển quyền lực ngầm rất thú vị. Là khi con cái học ngôn ngữ nhanh hơn, hoà nhập văn hoá trước, quay lại dịch cho bố mẹ hoặc hành động theo lối sống quá cởi mở của phương Tây. Ví dụ: tranh luận, không nghe lời, báo cảnh sát, hiểu quyền lợi của mình quá nên tự do hành động…Lúc đó nếu cha mẹ không tỉnh táo sẽ rất dễ thấy tự ti hoặc vô thức siết chặt kiểm soát con để giữ lại vị thế cũ.
Thay vì nhìn vào việc bạn bè ở nhà đang thăng chức hay xây nhà, thôi thì hãy nhìn vào khoản đầu tư dài hạn là hệ sinh thái giáo dục và sự tự lập của con sau này. Cú sốc vị thế thực ra là cái giá bạn cần chấp nhận trả, để đổi lấy một cuộc sống gia đình gần gũi mà bạn mong muốn, một nền giáo dục chất lượng cho con. Lúc này giá trị của bạn nằm ở năng lực thích nghi, vươn lên, làm gương cho con, chứ không phải ở chức danh ghi trên danh thiếp.
Hay bạn thử cách của mình đi. Ở VN đã zero rồi. Sang Châu Âu vẫn zero thế là hoà. Chẳng có cú sốc nghề nghiệp nào cả
Thật ra, nhà mình chuẩn bị công việc và tâm lý trước vài năm rồi, nên di cư mới mượt được.
Nếu nhìn ngắn hạn, vị thế giảm, thu nhập chậm, mạng lưới mất. Nhưng nếu nhìn 10–15 năm, con có hệ sinh thái giáo dục khác, cơ hội học phí thấp, mạng lưới quốc tế, và một hình mẫu cha mẹ can đảm dám bước ra thế giới.
Nếu bạn đang cân nhắc điều này, hãy tự hỏi mình: mình đi vì ước mơ cá nhân hay vì chiến lược cho thế hệ sau. Bạn có muốn nghe mình kể tiếp về đổi thay chóng mặt khác mà bạn sẽ phải đối mặt, nếu cả nhà bạn cùng đi du học không?
===
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)






