Ngày bọn mình nói với con là cả nhà sẽ di cư đi Bỉ, con ngạc nhiên lắm. Con buồn, khóc, nhớ bạn, nhớ mèo, rồi đặt ra hàng chục câu hỏi kiểu như sang đó con không hiểu bài thì sao, không có bạn chơi thì sao, con làm sai thì sao.
Lúc đó mình mới nhận ra, nếu mình không chuẩn bị kỹ, con sẽ hoảng loạn ngay từ ngày đầu. Thế là nhà mình làm mấy việc này với con:
1. Việc thứ nhất, tách hẳn giá trị con người của con ra khỏi kết quả học tập, hoặc kết quả của bất cứ chuyện gì.
Bọn mình nói rất rõ với con rằng sang châu Âu con có thể học chậm lại, nghe tiếng Hà Lan không hiểu, thậm chí bị xếp lớp thấp hơn. Nhiều bạn còn tự nhiên thay đổi tính cách thành rụt rè, nhút nhát hơn. Nhưng điều đó không có nghĩa là con kém. Nhà mình cho hẳn một năm làm đệm chống sốc, nửa năm ở Việt Nam mình rút con khỏi trường, homeschool để dạy kiến thức đi trước 1-2 năm, sang Bỉ thì vào đúng lớp, nhưng cũng sẵn sàng tinh thần nếu năm sau con học lại một năm cũng không sao.
Mình giải thích với con là con không học kém, mà con đang học trong một hệ khác. May quá, con sang học thì kiến thức không bị chậm, và ngày nào đi học về cũng ríu rít vui vẻ vì các bạn đều nói Tiếng Anh với con.
2. Việc thứ hai là bọn mình nói rất nhiều với con về cuộc sống bên bển, rằng nếu không hiểu bài thì cứ hỏi cô, cô sẽ kiên nhẫn nhẹ nhàng nói lại bằng tiếng Anh, chưa kết bạn được cũng không sao, cứ cho bản thân thời gian, không hiểu quy tắc thì cứ quan sát mọi người làm gì rồi làm theo. Để con không lo lắng hoảng loạn khi gặp khó khăn. Tối nào đi ngủ, cả nhà cũng ôm nhau trò chuyện là sang Bỉ sẽ thế này thế kia, rồi con lại hỏi nếu con không làm được thì sao, bố mẹ lại cùng con nghĩ cách.
3. Việc thứ ba là dạy con giải quyết vấn đề một mình và tự lập thật sự. Vì đưa con đi từ 8–10 tuổi nên nhà mình mặc định là sống cùng bố mẹ, nên ko chuẩn bị cho con chuyện tự lập, tự làm, sang đây bị đánh úp. Cả xã hội và trường học yêu cầu trẻ tự lập cực cao, đến xác balo hay đi giày hộ con cũng cảm thấy nhiều người nhìn vào, mỗi 1 mình làm thế. Khiến con bị chú ý, kiểu bị bạn bè cười. Nên mình phải cai việc làm hộ con rất nhiều.
Từ đó con bắt đầu học lại tự chuẩn bị bữa ăn, tự giặt gấp quần áo, đi tàu điện, xe buýt, và quan trọng nhất là xử lý vấn đề mà không sợ hãi, biết nhờ vả người khác một cách lịch sự.
Mình đọc trên MXH thấy nhiều cha mẹ nói thương con quá, xót con quá, có cách nào giúp con không, lúc đó mình đã thấy sai sai rồi. Cũng cố để con tự lập nhiều rồi, nhưng sang Bỉ rồi mới thấy level ở đây còn tàn nhẫn hơn nữa.
Mình cũng phải học cách bớt chăm chút con kiểu mẹ Châu Á đi. Chỉ cung cấp thông tin, hướng dẫn thôi, nhưng nhất định không động tay vào làm hộ.
Nên với những gia đình cho con đi du học đại học, mình hay kèm thêm tư vấn các con phải có kỹ năng tự sinh tồn. Đi xa không khó đâu nhé, mà khó là giữ được lòng tin vào chính mình, rằng mình nhất định tự làm được.
======
Lúc đó mình mới nhận ra, nếu mình không chuẩn bị kỹ, con sẽ hoảng loạn ngay từ ngày đầu. Thế là nhà mình làm mấy việc này với con:
1. Việc thứ nhất, tách hẳn giá trị con người của con ra khỏi kết quả học tập, hoặc kết quả của bất cứ chuyện gì.
Bọn mình nói rất rõ với con rằng sang châu Âu con có thể học chậm lại, nghe tiếng Hà Lan không hiểu, thậm chí bị xếp lớp thấp hơn. Nhiều bạn còn tự nhiên thay đổi tính cách thành rụt rè, nhút nhát hơn. Nhưng điều đó không có nghĩa là con kém. Nhà mình cho hẳn một năm làm đệm chống sốc, nửa năm ở Việt Nam mình rút con khỏi trường, homeschool để dạy kiến thức đi trước 1-2 năm, sang Bỉ thì vào đúng lớp, nhưng cũng sẵn sàng tinh thần nếu năm sau con học lại một năm cũng không sao.
Mình giải thích với con là con không học kém, mà con đang học trong một hệ khác. May quá, con sang học thì kiến thức không bị chậm, và ngày nào đi học về cũng ríu rít vui vẻ vì các bạn đều nói Tiếng Anh với con.
2. Việc thứ hai là bọn mình nói rất nhiều với con về cuộc sống bên bển, rằng nếu không hiểu bài thì cứ hỏi cô, cô sẽ kiên nhẫn nhẹ nhàng nói lại bằng tiếng Anh, chưa kết bạn được cũng không sao, cứ cho bản thân thời gian, không hiểu quy tắc thì cứ quan sát mọi người làm gì rồi làm theo. Để con không lo lắng hoảng loạn khi gặp khó khăn. Tối nào đi ngủ, cả nhà cũng ôm nhau trò chuyện là sang Bỉ sẽ thế này thế kia, rồi con lại hỏi nếu con không làm được thì sao, bố mẹ lại cùng con nghĩ cách.
3. Việc thứ ba là dạy con giải quyết vấn đề một mình và tự lập thật sự. Vì đưa con đi từ 8–10 tuổi nên nhà mình mặc định là sống cùng bố mẹ, nên ko chuẩn bị cho con chuyện tự lập, tự làm, sang đây bị đánh úp. Cả xã hội và trường học yêu cầu trẻ tự lập cực cao, đến xác balo hay đi giày hộ con cũng cảm thấy nhiều người nhìn vào, mỗi 1 mình làm thế. Khiến con bị chú ý, kiểu bị bạn bè cười. Nên mình phải cai việc làm hộ con rất nhiều.
Từ đó con bắt đầu học lại tự chuẩn bị bữa ăn, tự giặt gấp quần áo, đi tàu điện, xe buýt, và quan trọng nhất là xử lý vấn đề mà không sợ hãi, biết nhờ vả người khác một cách lịch sự.
Mình đọc trên MXH thấy nhiều cha mẹ nói thương con quá, xót con quá, có cách nào giúp con không, lúc đó mình đã thấy sai sai rồi. Cũng cố để con tự lập nhiều rồi, nhưng sang Bỉ rồi mới thấy level ở đây còn tàn nhẫn hơn nữa.
Mình cũng phải học cách bớt chăm chút con kiểu mẹ Châu Á đi. Chỉ cung cấp thông tin, hướng dẫn thôi, nhưng nhất định không động tay vào làm hộ.
Nên với những gia đình cho con đi du học đại học, mình hay kèm thêm tư vấn các con phải có kỹ năng tự sinh tồn. Đi xa không khó đâu nhé, mà khó là giữ được lòng tin vào chính mình, rằng mình nhất định tự làm được.
======
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)






