Bỏ sự nghiệp đang yên ổn để cả nhà đi du học, là liều lĩnh hay là một bài toán đầu tư có lãi?
- Người viết: Life Mentor lúc
- Giáo dục quốc tế
Bỏ sự nghiệp đang yên ổn để cả nhà đi du học, là liều lĩnh hay là một bài toán đầu tư có lãi?
(Series: Cả nhà du học -Giải mã những kỳ vọng)
(Series: Cả nhà du học -Giải mã những kỳ vọng)
Mình ngồi trò chuyện nhiều với các phụ huynh ở trường của con ở VN. Cả tây hay ta đều kêu là học phí trường quốc tế ở VN đắt quá. Mỗi năm ngốn gần một tỷ cho 2 con.
Dạo gần đây mình thấy nhiều gia đình lựa chọn phương án cả nhà cùng đi du học, nay mình phân tích tình huống này nhé.
Thay vì kịch bản truyền thống là đợi con hết lớp 12, con mới du học ĐH, hoặc sau 4 năm mới học thạc sĩ, giờ đây nhiều gia đình lựa chọn đi từ khi con còn bé. Phổ biến là mấy cách sau:
- Bố mẹ chọn đi học nghề, học thạc sĩ, tiến sĩ.
- Bố mẹ tìm một công việc ở nước ngoài, công ty bảo lãnh sang
- Bố mẹ đầu tư, kinh doanh, mua nhà đất ở nước ngoài
Nhìn thì mỗi nhà một cách, nhưng khi mình tư vấn cho khá nhiều case, thì thấy mục tiêu cuối cùng vẫn là giáo dục cho con. Họ chọn đất nước cho con, bố mẹ thì không kén chọn, vất vả hay bắt đầu lại từ zero cũng được.
Nếu vì cha mẹ, được hưởng thụ và kiếm tiền thì ở Việt Nam mình vẫn sướng hơn, dịch vụ tận chân răng, bước ra cửa là có người phục vụ, ăn uống ngon, thời tiết nắng ấm.
Còn xã hội phương Tây lại được thiết kế theo một triết lý rất khác, họ ưu tiên tối đa cho trẻ con, người già và những người yếu thế. Nên mới nói, đi Tây chủ yếu vì giáo dục trẻ con, chứ không phải để kiếm tiền.
Khi các con bắt đầu đi học, nhiều nhà ngồi làm lại bài toán giáo dục. Nếu ở VN học trường công thì tốt quá rồi, không phải đau đầu nhiều vì tiền. Nếu 2 hai bạn học trường quốc tế thì chi phí có thể gần một tỷ mỗi năm. Nhân lên 12 năm, rồi đại học nữa. Còn nếu chuyển sang một số nước châu Âu, học phí nội địa cho trẻ em gần như bằng 0. Khi vào đại học học phí cũng vẫn rất dễ chịu. Nếu đủ điều kiện có thẻ cư trú hoặc quốc tịch, tại Bỉ sinh viên chỉ phải trả khoảng 30 triệu/ năm, còn sinh viên quốc tế phải trả gấp gần 10 lần.
Nếu không học trong nước, mà sang các nước hàng xóm du học. Ví dụ Hà Lan, sự chênh lệch còn lớn hơn. Sinh viên EU cũng chỉ phải trả 70 triệu/năm, sinh viên quốc tế có thể phải trả trên 500 triệu/năm.
Nhưng tiền chỉ là một phần. Sống ở Châu Âu mới thấy nhiều ưu ái khác mà xã hội dành cho trẻ con. Thư viện khắp nơi, mở cửa miễn phí, bảo tàng, scouting, các hoạt động khoa học, nghệ thuật, hướng nghiệp, kỹ năng dạy bài bản….Các con được chạm vào tri thức một cách tự nhiên nhất.
Lên ĐH sinh viên cũng được rất nhiều quyền lợi. Đặc sản của Châu Âu là mạng lưới Erasmus. Như anh chồng mình, chỉ đóng phí nội địa nhưng lại được quyền chọn đi trao đổi ở bất cứ đại học nào trong mạng lưới toàn cầu. Bạn bè khắp thế giới. Đây là đặc quyền về trải nghiệm mà không dễ gì mua được.
Khi tư vấn thì mình cũng hay chia sẻ thật: thanh niên sức dài vai rộng thì nên ra thế giới, đi học để tìm kiếm tri thức, nhưng ai tham vọng thì nên về Châu Á làm giàu. Ở VN có thể kiếm tiền nhanh và nhiều cơ hội kinh doanh hơn nhiều.
Đi là để con có một xuất phát điểm bớt nhọc nhằn hơn, còn bố mẹ chấp nhận lùi lại một chút về sự nghiệp để làm bệ phóng.
Vì vậy, hầu hết gia đình mình biết đều xem đây là một khoản đầu tư giáo dục dài hạn, chấp nhận hy sinh một phần tiện nghi, và thu nhập hiện tại. Vậy nếu mình nhìn giáo dục như một bài toán 10–20 năm thay vì 1–2 năm, cách ra quyết định sẽ khác hẳn. Nó đòi hỏi sự can đảm lớn nhưng phần thưởng là sự an tâm về tương lai giáo dục của con.
Nếu bạn cũng đang cân nhắc chuyện đi cùng con, hãy cứ bình tĩnh bóc tách từng con số. Mình sẽ chia sẻ thêm những bài toán cụ thể mình từng tư vấn trong các video sau để bạn có thêm góc nhìn trước khi quyết định.
===
Dạo gần đây mình thấy nhiều gia đình lựa chọn phương án cả nhà cùng đi du học, nay mình phân tích tình huống này nhé.
Thay vì kịch bản truyền thống là đợi con hết lớp 12, con mới du học ĐH, hoặc sau 4 năm mới học thạc sĩ, giờ đây nhiều gia đình lựa chọn đi từ khi con còn bé. Phổ biến là mấy cách sau:
- Bố mẹ chọn đi học nghề, học thạc sĩ, tiến sĩ.
- Bố mẹ tìm một công việc ở nước ngoài, công ty bảo lãnh sang
- Bố mẹ đầu tư, kinh doanh, mua nhà đất ở nước ngoài
Nhìn thì mỗi nhà một cách, nhưng khi mình tư vấn cho khá nhiều case, thì thấy mục tiêu cuối cùng vẫn là giáo dục cho con. Họ chọn đất nước cho con, bố mẹ thì không kén chọn, vất vả hay bắt đầu lại từ zero cũng được.
Nếu vì cha mẹ, được hưởng thụ và kiếm tiền thì ở Việt Nam mình vẫn sướng hơn, dịch vụ tận chân răng, bước ra cửa là có người phục vụ, ăn uống ngon, thời tiết nắng ấm.
Còn xã hội phương Tây lại được thiết kế theo một triết lý rất khác, họ ưu tiên tối đa cho trẻ con, người già và những người yếu thế. Nên mới nói, đi Tây chủ yếu vì giáo dục trẻ con, chứ không phải để kiếm tiền.
Khi các con bắt đầu đi học, nhiều nhà ngồi làm lại bài toán giáo dục. Nếu ở VN học trường công thì tốt quá rồi, không phải đau đầu nhiều vì tiền. Nếu 2 hai bạn học trường quốc tế thì chi phí có thể gần một tỷ mỗi năm. Nhân lên 12 năm, rồi đại học nữa. Còn nếu chuyển sang một số nước châu Âu, học phí nội địa cho trẻ em gần như bằng 0. Khi vào đại học học phí cũng vẫn rất dễ chịu. Nếu đủ điều kiện có thẻ cư trú hoặc quốc tịch, tại Bỉ sinh viên chỉ phải trả khoảng 30 triệu/ năm, còn sinh viên quốc tế phải trả gấp gần 10 lần.
Nếu không học trong nước, mà sang các nước hàng xóm du học. Ví dụ Hà Lan, sự chênh lệch còn lớn hơn. Sinh viên EU cũng chỉ phải trả 70 triệu/năm, sinh viên quốc tế có thể phải trả trên 500 triệu/năm.
Nhưng tiền chỉ là một phần. Sống ở Châu Âu mới thấy nhiều ưu ái khác mà xã hội dành cho trẻ con. Thư viện khắp nơi, mở cửa miễn phí, bảo tàng, scouting, các hoạt động khoa học, nghệ thuật, hướng nghiệp, kỹ năng dạy bài bản….Các con được chạm vào tri thức một cách tự nhiên nhất.
Lên ĐH sinh viên cũng được rất nhiều quyền lợi. Đặc sản của Châu Âu là mạng lưới Erasmus. Như anh chồng mình, chỉ đóng phí nội địa nhưng lại được quyền chọn đi trao đổi ở bất cứ đại học nào trong mạng lưới toàn cầu. Bạn bè khắp thế giới. Đây là đặc quyền về trải nghiệm mà không dễ gì mua được.
Khi tư vấn thì mình cũng hay chia sẻ thật: thanh niên sức dài vai rộng thì nên ra thế giới, đi học để tìm kiếm tri thức, nhưng ai tham vọng thì nên về Châu Á làm giàu. Ở VN có thể kiếm tiền nhanh và nhiều cơ hội kinh doanh hơn nhiều.
Đi là để con có một xuất phát điểm bớt nhọc nhằn hơn, còn bố mẹ chấp nhận lùi lại một chút về sự nghiệp để làm bệ phóng.
Vì vậy, hầu hết gia đình mình biết đều xem đây là một khoản đầu tư giáo dục dài hạn, chấp nhận hy sinh một phần tiện nghi, và thu nhập hiện tại. Vậy nếu mình nhìn giáo dục như một bài toán 10–20 năm thay vì 1–2 năm, cách ra quyết định sẽ khác hẳn. Nó đòi hỏi sự can đảm lớn nhưng phần thưởng là sự an tâm về tương lai giáo dục của con.
Nếu bạn cũng đang cân nhắc chuyện đi cùng con, hãy cứ bình tĩnh bóc tách từng con số. Mình sẽ chia sẻ thêm những bài toán cụ thể mình từng tư vấn trong các video sau để bạn có thêm góc nhìn trước khi quyết định.
===
Life Mentor - Tư vấn giáo dục từ gia đình
(Làm cha mẹ, WorldSchooling, Lộ trình giáo dục, Tư duy, Kỹ năng, Hướng nghiệp, Du học Châu Âu)






